Mỗi mùa Phục Sinh trở về, lòng tôi lại lặng đi trước một chân lý quá lớn: Chúa Giê-xu đã sống lại và đã về trời, và chính điều đó trở thành nền tảng của mọi hy vọng trong đời sống tôi – một người tin cậy Ngài giữa bao thăng trầm của kiếp người. Không phải hy vọng mơ hồ, không phải niềm tin dựa trên cảm xúc, nhưng là hy vọng được bảo chứng bằng một sự kiện lịch sử, được ghi lại trong Kinh Thánh và được xác nhận bởi vô số nhân chứng.


Tôi nhớ lời Chúa phán với Ma-thê trước mộ La-xa-rơ:
“Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống…”


Câu ấy không chỉ dành cho Ma-thê. Nó dành cho tôi – cho những người Việt xa quê, cho những người đang vật lộn với bệnh tật, cho những người đang gánh nặng gia đình, cho những người đang tìm kiếm một điểm tựa giữa cuộc đời đầy biến động.


- Sự sống lại – nền tảng của niềm hy vọng không thể bị dập tắt
Tân Ước ghi lại rằng sau khi chịu chết, Chúa Giê-xu đã sống lại vào ngày thứ ba. Ngài hiện ra với các môn đồ, với Ma-ri, với hai môn đồ trên đường Em-ma-út, và với hơn năm trăm người khác (trích lược từ 1 Cô-rinh-tô 15:6).


Đối với tôi, đây không chỉ là một câu chuyện tôn giáo. Nó là bằng chứng rằng sự chết không còn quyền lực cuối cùng.


Người Việt mình thường nói: “Sinh – lão – bệnh – tử là lẽ thường.” Nhưng khi nhìn vào sự sống lại của Chúa, tôi hiểu rằng cái chết không còn là dấu chấm hết, mà chỉ là cánh cửa bước vào sự sống đời đời.


Tôi nhớ một bác tín hữu lớn tuổi trong Hội Thánh tại địa phương tôi cư ngụ. Bác bị ung thư giai đoạn cuối. Trong những ngày cuối đời, bác không hề sợ hãi. Bác nói:
“Chúa sống thì tôi cũng sẽ sống. Tôi chỉ đi trước các con tôi một chút thôi.”


Ngày bác qua đời, gia đình khóc – nhưng không tuyệt vọng. Họ hát thánh ca bên giường bệnh, tin rằng bác đang bước vào nơi Chúa hứa.

Tôi nhìn cảnh ấy và hiểu: niềm tin vào sự sống lại đã biến nỗi đau thành hy vọng.


- Sự thăng thiên – bảo chứng rằng Chúa đang cai trị và cầu thay cho tôi
Sau khi sống lại, Chúa Giê-xu đã về trời trước mắt các môn đồ. Thiên sứ công bố:
“Giê-xu nầy đã được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy.”


Sự thăng thiên không phải là Ngài rời bỏ chúng ta, mà là Ngài bước vào vị trí vinh hiển, nơi Ngài cai trị và cầu thay cho những người tin Ngài (trích lược từ Hê-bơ-rơ 7:25).


Người Việt mình hay nói: “Có người chống lưng thì yên tâm.” Tôi – một người yếu đuối, dễ lo lắng, dễ tổn thương – biết rằng Đấng đang chống lưng cho tôi chính là Đấng đang ngự bên hữu Đức Chúa Trời.


Khi tôi bị hiểu lầm, khi tôi mệt mỏi vì cuộc sống nơi đất khách, khi tôi không biết phải cầu nguyện thế nào, tôi biết rằng Chúa đang cầu thay cho tôi.


Điều ấy đem lại cho tôi một sự bình an mà không điều gì trên đời này có thể lấy đi.


- Hy vọng về tương lai – không phải ảo tưởng, nhưng là lời hứa chắc chắn
Chúa Giê-xu phán: “Ta đi để sắm sẵn cho các con một chỗ…”


Tôi từng sống nhiều năm xa quê. Cảm giác nhớ nhà, nhớ mùi cơm mới, nhớ tiếng rao buổi sáng, nhớ tiếng chuông nhà thờ… luôn khiến lòng tôi chùng xuống. Nhưng khi đọc câu Kinh Thánh này, tôi hiểu rằng quê hương thật của tôi không nằm ở một quốc gia nào trên đất, mà ở nơi Chúa đã chuẩn bị.


Tôi từng gặp một cô tín hữu trẻ ở Adelaide. Cô sang Úc du học, rồi ở lại làm việc. Cuộc sống nơi xứ người không dễ dàng: áp lực công việc, nỗi cô đơn, sự khác biệt văn hóa. Nhưng cô nói: “Em biết tương lai em không nằm trong visa hay hợp đồng lao động. Tương lai em nằm trong tay Chúa.”

Niềm hy vọng ấy giúp cô đứng vững giữa những ngày tưởng chừng như muốn gục ngã.


- Sự sống lại của Chúa - thay đổi cách tôi sống hôm nay
Niềm hy vọng Phục Sinh không khiến tôi trốn tránh thực tại. Ngược lại, nó khiến tôi sống mạnh mẽ hơn, yêu thương hơn, tha thứ nhiều hơn.


Từ phần Tân Ước trong Kinh Thánh, tôi biết Phi-e-rơ từng chối Chúa ba lần. Ông tuyệt vọng, xấu hổ, gãy đổ. Nhưng khi Chúa sống lại, Ngài tìm đến ông, hỏi: “Ngươi có yêu ta không?”


Sự phục sinh đã phục hồi một con người tưởng như không còn hy vọng, biến ông thành người rao giảng mạnh mẽ.


Tôi biết một anh tín hữu ở Đà Nẵng từng nghiện rượu nhiều năm. Gia đình tan nát, công việc mất, sức khỏe suy kiệt. Một ngày kia, anh đến nhà thờ trong tình trạng tuyệt vọng. Anh nói: “Nếu Chúa sống thật, xin Ngài đổi đời con.”


Và Chúa đã làm điều đó.

Hôm nay anh là người phục vụ trong Hội Thánh, giúp đỡ những người nghiện khác.

Tôi nhìn anh và hiểu: Đấng sống lại vẫn đang đổi mới con người từng ngày.


- Lòng biết ơn trong mùa Phục Sinh
Mỗi mùa Phục Sinh, tôi lại nhớ đến hành trình của Chúa:
• Ngài xuống thế làm người
• Ngài chịu chết vì tội lỗi tôi
• Ngài sống lại để ban sự sống
• Ngài về trời để mở đường cho tôi
• Ngài sẽ trở lại để hoàn tất mọi lời hứa

Tôi biết ơn vì tôi không đi một mình. Tôi biết ơn vì tương lai tôi không bị bóng tối che phủ. Tôi biết ơn vì Đấng tôi tin là Đấng đã chiến thắng sự chết.


- Hy vọng Phục Sinh là hy vọng cho mọi ngày
Sự sống lại và thăng thiên của Chúa Giê-xu không chỉ là câu chuyện của hai ngàn năm trước. Nó là hơi thở của đời sống tôi hôm nay.

Khi tôi yếu đuối – tôi nhớ Ngài sống.
Khi tôi lo lắng – tôi nhớ Ngài đang cai trị.
Khi tôi buồn bã – tôi nhớ Ngài sẽ trở lại.
Khi tôi đối diện cái chết – tôi nhớ Ngài đã mở đường.

Và tôi biết rằng: Hy vọng của tôi không nằm trong hoàn cảnh, không nằm trong thành công, không nằm trong sức riêng. Hy vọng của tôi nằm trong Đấng đã sống lại và đang sống đời đời.

BBT Dân Việt News

Chú thích
Trích lược từ Kinh Thánh:
1. Giăng 11:25
2. Công vụ 1:11b
3. Giăng 14:2b
4. Giăng 21:15–17