Giờ tui già rồi, tóc bạc như mấy sợi lúa chín muộn ngoài đồng, chân tay run run như lá mít gặp gió Lào tháng sáu. Ngồi trước hiên nhà, nhìn nắng chiều rớt xuống mái ngói rêu phong, tui hay nghĩ ngợi chuyện đời. Mỗi dịp kỷ niệm mừng Chúa phục sinh, tui thường được người quen hỏi: “Mệ có đạo hả?” Tui cười hiền: “Ờ, tui tin Chúa Giê-xu.” Nhưng nói rứa chớ trong lòng tui vẫn hay tự hỏi: tin răng cho đúng, nương cậy răng cho trọn?


Hồi còn trẻ, tui tưởng tin Chúa là chuyện đơn giản: đi nhà thờ, đọc Kinh Thánh, cầu nguyện đôi ba câu.
Nhưng càng sống lâu, càng trải nhiều nắng mưa, tui mới hiểu: tin Chúa không phải là cái áo mặc vô rồi cởi ra, mà là cái hơi thở, cái nếp sống, cái tấm lòng mỗi ngày. Nó giống như giọng quê mình — dù đi xa mấy, nói chuyện lâu mấy, cuối cùng vẫn lộ ra cái âm sắc Quảng – Huế – Nghệ không lẫn vô đâu được.


Tui nhớ trong Luận Ngữ, Khổng Tử dạy: “Nhật tam tỉnh ngô thân” — mỗi ngày xét mình ba điều.

Người xưa còn tự xét mình, huống chi tui, một bà già quê mùa, nói rằng “tui tin Chúa”, lại không tự hỏi xem mình tin như thế nào.


- Tin – nhưng tin răng cho phải?
Có lần tui đọc được câu chuyện trong Hàn Phi Tử: ông bán khiên và mác khoe rằng mác của ông đâm gì
cũng thủng, còn khiên của ông thì không gì đâm thủng được. Người ta hỏi: “Rứa mác ông đâm vô khiên ông
thì răng?” Ông đứng hình. Tui nghĩ mình cũng giống ông ta: miệng nói “tui tin Chúa”, mà lòng thì giữ cái khiên lo lắng, tay lại cầm cái mác nghi ngờ. Hai thứ đó đâm nhau chan chát trong lòng.


Kinh Thánh chép:
“Chiên Ta nghe tiếng Ta.”1


Chiên không hiểu hết, nhưng biết tiếng chủ. Còn tui, nhiều khi nghe tiếng đời nhiều hơn tiếng Chúa. Đời thì ồn ào như chợ Đông Ba, còn tiếng Chúa thì nhẹ như gió sớm trên phá Tam Giang. Mà tui lại chạy theo cái ồn ào.


- Biết Chúa – không phải biết “về” Chúa
Tui từng nghĩ biết Chúa là thuộc nhiều câu Kinh Thánh. Nhưng rồi tui hiểu: biết “về” Chúa khác với biết Chúa. Giống như đọc Truyện Kiều không khiến mình hiểu hết nỗi lòng Nguyễn Du. Muốn hiểu, phải sống, phải trải, phải “nếm”.


Kinh Thánh nói:
“Hãy nếm và xem Đức Giê-hô-va là tốt lành.”2


“Nếm” là trải nghiệm. Không ai nếm giùm ai được. Như chuyện ăn mắm ruốc Huế — ai chưa ăn thì sợ, ai ăn rồi thì nhớ. Đức tin cũng rứa: phải tự mình trải.


Tui thấy Chúa trong những điều nhỏ bé:
– Một buổi sáng lo âu mà lòng bỗng bình an lạ.
– Một lời khuyên đến đúng lúc.
– Một sự tha thứ mà tui không xứng đáng.
– Một cánh cửa đóng lại nhưng cửa khác mở ra.

Người đời gọi đó là “tình cờ”. Tui biết đó là “ân điển”.


- Hiểu Chúa – bằng cách nhìn Ngài hành động
Trong Trang Tử, có chuyện người bơi qua dòng nước xiết mà không bị cuốn trôi. Khi được hỏi bí quyết, ông nói: “Ta thuận theo dòng nước.” Tui nghĩ: hiểu Chúa cũng rứa. Không phải cố gắng hiểu bằng đầu, mà bằng lòng — bằng cách nhìn Ngài làm việc trong đời mình.


Chúa Giê-xu yêu người khó yêu, chạm vào người bị bỏ rơi, khóc với người đau khổ, tha thứ cho kẻ đóng
đinh mình. Nhìn Ngài sống, tui hiểu lòng Ngài.


- Ghi nhớ lời Chúa – như giữ lửa trong bếp
Người miền Trung mình quen giữ lửa. Hồi xưa, nhà mô cũng có cái bếp rơm, tối ngủ phải ủ tro để sáng nhóm lại. Lời Chúa cũng rứa — phải giữ trong lòng.

Kinh Thánh ghi:
“Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tui.”3


Không bật đèn thì đi trong tối. Không nhớ lời Chúa thì lòng dễ lạc.


Tui già rồi, trí nhớ lụt lội như ruộng sau mưa, nhưng mỗi sáng vẫn đọc vài câu Kinh Thánh. Có bữa đọc
câu:
“Ta chẳng lìa con, chẳng bỏ con đâu.”4


Tự nhiên nước mắt rơi. Không phải vì buồn, mà vì thấy mình được thương.


- Làm theo – phần khó nhất nhưng đẹp nhất
Trong Cổ Học Tinh Hoa, có chuyện ông lão gánh nước. Người ta hỏi: “Sao ông không nghỉ?” Ông đáp: “Nước phải gánh từng gánh, đời phải sống từng ngày.” Tui nghĩ: làm theo lời Chúa cũng rứa — từng chút một.


Tui nóng tính, dễ tự ái, dễ giận. Nhưng Chúa dạy phải yêu thương, phải tha thứ. Có lần hàng xóm nói oan cho tui. Tối đó tui cầu nguyện:
“Chúa ơi, con muốn nói lại cho ra lẽ.” Nhưng trong lòng nghe tiếng nhỏ nhẹ: “Tha đi con.” Sáng hôm sau, tui qua nhà họ, cười hiền: “Thôi, chuyện qua rồi.” Họ xin lỗi. Lòng tui nhẹ như mây bay qua đèo Hải Vân.


Tui nghiệm ra:
Làm theo lời Chúa không phải để được khen, mà để lòng mình được bình an.


- Nương cậy Chúa – không phải buông xuôi, mà là buông mình
Người miền Trung nương vào con đê mỗi mùa lũ. Không phải để khỏi làm gì, mà để biết mình không đơn
độc. Tui già rồi, sức yếu, trí nhớ cũng lụt lội, nhưng mỗi sáng thức dậy, tui nói:
“Chúa ơi, hôm nay con sống nhờ Ngài.”


Trong Sử Ký Tư Mã Thiên, có câu: “Nhân mưu sự, thành sự tại thiên.”


Người tính, nhưng Chúa làm. Tui làm phần tui, phần tui không làm nổi, Chúa làm giúp.


- Vậy thế nào là thực sự tin cậy Chúa?
Sau mấy chục năm sống, tui rút ra điều ni:

Tin Chúa là sống với Chúa.

Nương cậy Chúa là để Chúa sống trong mình.

Tin — để biết Ngài.
Biết — để hiểu Ngài.
Hiểu — để yêu Ngài.
Yêu — để làm theo Ngài.
Làm theo — để nương cậy Ngài mỗi ngày.


Không phải hoàn hảo. Không phải không bao giờ nghi ngờ. Không phải lúc nào cũng mạnh mẽ.
Mà là: dù yếu đuối, vẫn quay về với Ngài.


Giờ ai hỏi “Mệ có đạo không?”, tui không nói như hồi trẻ nữa. Tui nói: “Tui có Chúa. Và tui đang học tin Ngài từng ngày.”


Tuổi già như ngọn đèn dầu, gió thổi cái là tắt. Nhưng tui không sợ. Vì Chúa là Đấng giữ ngọn lửa trong lòng tui.


Và tui tin: ai thật lòng bước theo Ngài, dù chậm rãi như bước chân bà già miền Trung, cũng sẽ tìm thấy bình an — cái bình an nhẹ như mùi lúa mới, ấm như nắng chiều trên phá Tam Giang, bền như đá núi Ngũ Hành Sơn, và sâu như tiếng chuông Thiên Mụ ngân trong chiều tím.

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)


Ghi chú
Trích dẫn từ Kinh Thánh:
1 Giăng 10:27
2 Thi Thiên 34:8
3 Thi Thiên 119:105
4 Hê-bơ-rơ 13:5