
Nếu cha còn sống, hôm nay bạn sẽ nói gì với cha? Một câu hỏi tưởng như đơn giản, nhưng khi ngồi yên để trả lời, lòng ta thường chùng xuống. Ngày bé, ta từng hỏi cha những câu rất bình thường: “Cha khỏe không?”, “Cha ăn cơm chưa?”, “Chiều nay cha về sớm không?”. Những âm thanh ấy từng quen thuộc đến mức ta tưởng chúng sẽ tồn tại mãi. Cho đến một ngày, chiếc ghế của cha vẫn còn đó, cái áo cũ vẫn treo
trong tủ, nhưng người để ta hỏi một câu rất đỗi bình thường thì không còn nữa. Lúc ấy, ta mới hiểu: có những câu nói tưởng như chẳng đáng bao nhiêu, nhưng khi không còn người để nói cùng, chúng bỗng trở thành tài sản vô giá.
Nhiều người cha cả đời rất ít nói. Ngày nhỏ, ta nghĩ cha là người khó tính nhất nhà. Mẹ có thể ngồi nghe ta kể chuyện trường lớp, còn cha chỉ hỏi vài câu ngắn ngủi: “Học hành sao rồi?”, “Bao nhiêu điểm?”, “Khi nào
thi?”. Nếu ta trả lời không đúng ý, câu chuyện lập tức kết thúc bằng một bài giảng. Ta từng nghĩ cha không hiểu mình, nhưng thật ra cha chỉ không biết nói “Cha thương con” bằng lời. Cha nói bằng cách khác: thức dậy sớm đi làm, có khi về nhà ta đã ăn xong, lặng lẽ rửa xe, đứng ngoài cửa chờ ta đi chơi về, đưa tiền đóng học phí lớp học thêm và chỉ nói: “Cầm lấy, nhớ đóng cho người ta.”
Đến khi lớn lên, ta mới phát hiện một điều buồn cười: nhiều người cha làm rất nhiều việc vì con nhưng lại có
tài năng đặc biệt trong việc… không nhận công. Cha có thể mệt, nhưng nếu ta hỏi, cha sẽ nói “Không”. Cha
có thể lo lắng, nhưng lại giả vờ bình thản. Cha có thể thương ta vô cùng, nhưng lại giấu trong những hành
động lặng lẽ.
Có một câu cha từng nói mà ngày xưa ta rất ghét: “Cha nói thì phải nghe”, hoặc “Làm gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau”, hoặc câu nổi tiếng hơn: “Sau này có con rồi con sẽ hiểu.” Ngày trẻ, ta thấy những câu ấy thật khó chịu. Ta nghĩ cha cổ hủ, không hiểu thế giới của mình. Rồi một ngày, chính ta có con. Đứa trẻ làm đổ sữa, quên sách, cãi lời rồi đóng cửa đánh “rầm”. Ta đứng ngoài, hít một hơi thật sâu và bất chợt nhớ đến cha. Và có thể ta bật cười, vì câu nói ngày xưa từng khiến ta khó chịu lại tự nhiên xuất hiện trong miệng mình: “Con phải suy nghĩ trước khi làm chứ!” Đời người đôi khi hài hước như vậy: ta dành cả tuổi trẻ để tránh trở thành cha, rồi một ngày phát hiện mình đang nói bằng chính giọng của cha.
Nếu cha đang ngồi trước mặt bạn hôm nay, bạn sẽ nói gì? Có người sẽ nói: “Cha ơi, con xin lỗi.” Xin lỗi vì những lần cãi lời, vì bỏ nhà đi trong giận dữ, vì những cuộc gọi không nghe máy, vì từng nghĩ cha không
hiểu mình. Xin lỗi vì đã có quá nhiều lần định gọi cho cha nhưng lại tự nhủ: “Để mai gọi cũng được.” Cái “mai” ấy đôi khi là một cái bẫy tinh vi của thời gian. Ta tưởng ngày mai luôn có mặt, nhưng không phải lúc nào ngày mai cũng giữ lời.
Có người lại muốn nói: “Cha ơi, con cảm ơn cha.” Cảm ơn vì những năm tháng cha làm việc đến bạc tóc.
Cảm ơn vì những lần cha đứng phía sau mà không đòi hỏi được nhìn thấy. Cảm ơn vì khi ta thất bại, cha không trách móc mà chỉ nói: “Không sao. Làm lại.” Một câu nói nhẹ nhưng đến khi cuộc đời làm ta ngã đau, ta mới hiểu nó quý giá đến thế nào.
Trong nhà, có thể vẫn còn một món đồ của cha: chiếc đồng hồ, cây bút, cái radio cũ, chiếc áo, đôi giày, hay chỉ là chiếc ghế cha thường ngồi. Về vật chất, chúng chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng ta không nỡ vứt, vì chúng đã trở thành một mảnh ký ức. Tâm lý học cho thấy ký ức, cảm xúc và sự mất mát gắn bó chặt chẽ với nhau. Khi một người thân qua đời, những vật dụng quen thuộc có thể đánh thức những cảm xúc rất mạnh. Nếu một ngày bạn cầm chiếc áo cũ của cha lên mà nghẹn lời, đừng nghĩ mình yếu đuối. Có thể đó chỉ là tình yêu đang tìm một nơi để trú ngụ.
Câu hỏi này cũng dành cho những người vẫn còn cha. Nếu cha đang ở bên bạn, hôm nay có lẽ là một ngày
thích hợp để nói một câu mà lâu nay bạn vẫn ngại: “Cha ơi, con thương cha.” Nếu thấy câu ấy khó nói, hãy
hỏi: “Cha dạo này khỏe không?” Nếu vẫn ngại, hãy mua cho cha một ly sinh tố loại cha rất thích. Đôi khi tình yêu trong gia đình không cần phải diễn thuyết: một bữa cơm, một cuộc điện thoại, một chuyến về thăm, một cái nắm tay, một câu hỏi rất bình thường. Những điều ấy có thể nhỏ đối với người làm, nhưng rất lớn đối với
người nhận.
Và bây giờ, bài viết nên kết thúc bằng một khoảng trống – để mỗi người tự điền vào bằng câu chuyện của mình. Nếu cha bạn còn sống, hãy thử viết xuống một câu mà hôm nay bạn muốn nói với cha. Nếu cha đã đi
xa, hãy cứ viết như thể cha đang ngồi trước mặt. Không cần văn chương, không cần câu chữ đẹp, chỉ cần thật lòng.
Có thể một người sẽ viết: “Con nhớ cha.” Một người khác: “Cha ơi, con xin lỗi.” Một người khác nữa chỉ viết: “Cha khỏe không?” Và có người có thể chẳng viết được gì cả. Cũng không sao. Bởi đôi khi, trước một tình yêu quá lớn, im lặng cũng là một câu trả lời.
Sau cùng, người cha có thể không còn ngồi ở chiếc ghế quen thuộc. Nhưng cha vẫn có thể ở trong cách chúng ta sống: trong bàn tay ta đặt lên vai con mình, trong câu “Cẩn thận nhé!” ta nói trước khi con bước ra cửa, trong thói quen sửa một món đồ thay vì vội vứt đi, trong cách ta lặng lẽ đứng phía sau một người mình thương mà không cần họ biết. Có lẽ đó là một trong những cách con người tiếp tục sống sau khi đã rời khỏi cuộc đời này: họ sống trong những điều chúng ta học được từ họ và mang theo suốt phần đời còn lại.
Vậy nên, nếu cha còn sống, đừng để dành câu nói ấy cho ngày mai. Còn nếu cha đã đi xa, hãy nói. Nói trong lòng cũng được. Nói bên tách cà phê cũng được. Nói khi nhìn một bức ảnh cũ cũng được. Bởi tình yêu không nhất thiết phải có người ngồi trước mặt mới có thể được nói ra.
Nhưng nếu may mắn thay, cha bạn vẫn còn đó… hãy bước đến bên cha hôm nay. Có thể chỉ cần hỏi: “Cha ăn cơm chưa?” Và biết đâu, sau câu hỏi rất bình thường ấy, bạn sẽ có được một cuộc trò chuyện mà sau này cả đời mình không bao giờ quên.
BBT Dân Việt News
