Năm nay Brisbane vào thu sớm. Những buổi chiều gió nhẹ thổi qua hàng jacaranda trước hiên nhà khiến cô gái 29 tuổi bỗng nhớ lại một ký ức rất xa – xa đến mức tưởng như thuộc về một đời khác. Đó là lần đầu tiên cô bé ba tuổi rưỡi, vừa theo cha mẹ sang Úc định cư, được tham gia trò chơi “Easter Egg Hunt” ở công
viên nhỏ cuối con đường.


Ký ức ấy không phải là một thước phim rõ ràng. Nó giống như một mùi hương – thoang thoảng, dịu nhẹ, nhưng mỗi lần chạm vào là cả một vùng trời tuổi thơ mở ra. Cô nhớ những đứa trẻ trong khu phố, tóc vàng, tóc nâu, tóc xoăn, chạy tung tăng trên bãi cỏ. Nhớ tiếng cười lanh lảnh, nhớ ánh nắng xiên qua những tán cây eucalyptus, và nhớ cả cảm giác lạ lẫm khi nhìn thấy những quả trứng bọc giấy thiếc lấp lánh đủ màu sắc nằm ẩn mình dưới gốc cây, sau ghế đá, hay trong bụi hoa.


Điều khiến cô nhớ nhất không phải là chocolate – mà là sự hòa đồng kỳ lạ của trẻ con. Chúng chẳng cần biết nhau tên gì, đến từ đâu, nhà ở số mấy. Chỉ cần một chiếc giỏ nhỏ và lời hô “Ready, go!” là tất cả lập tức trở thành bạn. Chúng chạy cùng nhau, reo hò cùng nhau, chỉ cho nhau chỗ trứng, thậm chí nhường nhau
những quả đẹp hơn.


Trong khi đó, người lớn – những người sống sát vách nhau quanh năm – lại đứng thành từng nhóm nhỏ, nói chuyện có phần dè dặt. Bình thường họ chỉ gật đầu chào nhau khi gặp ở driveway, hoặc mỉm cười xã giao khi đổ rác.


Nhưng hôm ấy, khi bọn trẻ chạy đi săn trứng, họ đứng lại với nhau lâu hơn. Có người hỏi: “Nhà anh chị mới chuyển đến à?” Có người cười: “Con bé nhà tôi thích trò này lắm, năm nào cũng đòi đi.” Có người chia sẻ công thức nướng bánh hot cross bun. Có người kể chuyện hồi nhỏ ở Anh, lễ Phục sinh là ngày cả làng tụ họp.


Cô bé ngày ấy không hiểu hết những câu chuyện của người lớn, nhưng cô cảm nhận được một điều: Easter Egg Hunt không chỉ là trò chơi của trẻ con. Nó là cái cớ để người lớn mở lòng, để hàng xóm trở nên thân thiện hơn, để cộng đồng – vốn rời rạc trong nhịp sống hiện đại – có một dịp kết nối.


VÌ SAO LẠI LÀ “TRỨNG PHỤC SINH”?
Lớn lên, cô mới biết những quả trứng ấy không chỉ là chocolate dễ thương. Chúng mang một câu chuyện rất dài, rất cũ, và rất đẹp.


Trong truyền thống Cơ Đốc giáo, trứng là biểu tượng của sự sống mới. Vỏ trứng giống như ngôi mộ đá – khép kín, im lìm. Khi gà con mổ vỏ chui ra, đó là hình ảnh của sự sống bừng nở từ nơi tưởng như chết chóc. Vì vậy, từ rất sớm, các tín đồ Cơ Đốc đã dùng trứng để nói về Chúa Giê-xu sống lại – Ngài bước ra khỏi mồ, mang theo hy vọng mới cho nhân loại.


Từ thế kỷ 13–14 ở châu Âu, trứng được nhuộm màu đỏ để tượng trưng cho máu Chúa. Sang thế kỷ 17–18, người Đức và Anh bắt đầu trang trí trứng bằng hoa văn, rồi tặng nhau vào dịp Phục sinh như lời chúc bình an.


Đến thế kỷ 19, khi kỹ thuật làm chocolate phát triển, các tiệm bánh châu Âu bắt đầu đúc trứng bằng chocolate – vừa đẹp, vừa ngọt ngào, lại dễ tặng. Từ đó, “Easter egg” trở thành biểu tượng quen thuộc của mùa lễ này.


TRÒ CHƠI SĂN TRỨNG RA ĐỜI NHƯ THẾ NÀO?
Nguồn gốc của Easter Egg Hunt được cho là bắt đầu từ cộng đồng người Đức. Họ kể cho trẻ em rằng có một “Easter Hare” – chú thỏ Phục sinh – sẽ đến giấu trứng trong vườn để thưởng cho những đứa trẻ ngoan. Truyền thống này lan sang Anh, rồi sang Mỹ, và cuối cùng trở thành trò chơi phổ biến ở các nước nói tiếng
Anh.


Khi người châu Âu di cư sang Úc, họ mang theo phong tục này. Dần dần, nó trở thành một phần của văn hóa Úc – vui tươi, cởi mở, mang tính cộng đồng.


Ngày nay, dù nhiều gia đình không theo đạo, họ vẫn tổ chức săn trứng vì niềm vui của trẻ nhỏ và vì ý nghĩa đẹp đẽ: sự sống mới, hy vọng mới, niềm vui được chia sẻ.


KÝ ỨC TUỔI THƠ những điều nhỏ bé nhưng không bao giờ mất

Cô gái 29 tuổi nhớ lại ngày ấy, cô bé Việt nhỏ xíu đứng giữa bãi cỏ rộng, tay cầm chiếc giỏ nhựa màu hồng. Cô không nói tiếng Anh giỏi, chỉ biết vài từ đơn giản. Nhưng khi một cậu bé tóc xoăn chìa cho cô một quả trứng màu xanh biển và nói “Here!”, cô hiểu ngay. Niềm vui không cần ngôn ngữ.


Cô nhớ cảm giác chạy theo lũ trẻ, đôi giày nhỏ lún xuống cỏ mềm, tiếng giấy thiếc sột soạt khi nhặt trứng lên. Nhớ ánh mắt mẹ đứng từ xa nhìn theo – vừa lo lắng, vừa mừng vì con mình hòa nhập được với bạn bè mới. Nhớ ba đứng trò chuyện với một ông hàng xóm – điều mà bình thường ông rất ít làm.


Cô nhớ lúc kết thúc, bọn trẻ ngồi thành vòng tròn, đổ trứng ra đếm. Không ai hơn thua. Đứa nhiều chia cho đứa ít. Đứa nhỏ tuổi được ưu tiên chọn màu mình thích. Một bé gái tóc vàng còn mở giấy thiếc ra, bẻ đôi viên chocolate và đưa cho cô.


Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy mình thuộc về nơi này – Brisbane, nước Úc xa lạ nhưng cũng đầy ấm áp.


Ý NGHĨA SÂU XA – KHÔNG CHỈ LÀ TRÒ CHƠI

Khi lớn lên và hiểu về lễ Phục sinh, cô mới nhận ra: Easter Egg Hunt không chỉ là niềm vui trẻ thơ.
Nó là cách người ta kể lại câu chuyện Phục sinh theo ngôn ngữ của trẻ em – nhẹ nhàng, vui tươi, dễ hiểu.
• Trứng tượng trưng cho ngôi mộ trống.
• Việc “tìm trứng” tượng trưng cho tìm thấy sự sống mới.
• Niềm vui reo hò của trẻ em tượng trưng cho niềm vui của nhân loại khi Chúa sống lại.

Dù người lớn có tin hay không, họ vẫn cảm nhận được tinh thần của ngày lễ: hy vọng, sự sống, sự kết nối, và lòng nhân ái.

Và bây giờ…

Mỗi năm, khi Brisbane vào mùa Phục sinh, cô lại thấy những gói chocolate trứng đầy màu sắc trong siêu thị. Cô mỉm cười – không phải vì chocolate, mà vì ký ức.


Cô nhớ công viên nhỏ năm nào. Nhớ những đứa trẻ chạy tung tăng. Nhớ những người lớn đứng trò chuyện – điều mà ngày thường họ hiếm khi làm. Nhớ cảm giác lần đầu tiên thấy mình không còn là “đứa bé mới đến từ Việt Nam”, mà là một phần của cộng đồng.


Và cô hiểu rằng: Có những ký ức không chỉ là chuyện của tuổi thơ. Chúng là những hạt giống – âm thầm nảy mầm, rồi theo ta suốt đời.


Easter Egg Hunt, với cô, chính là một hạt giống như thế.

Ngọc Sương (HTTL Nguồn Phước)