Tui kể thiệt nghe, từ bữa thằng con út ở Melbourne gọi điện về: “Ba ơi, qua Úc chơi với tụi con ít bữa cho biết xứ người”, lòng tui nó vừa mừng vừa hồi hộp. Sáu mươi lăm tuổi đầu, người Quảng Nam quê mùa như tui, quanh
năm chỉ quen với đồng ruộng, với con sông Thu Bồn, ai dè có ngày được đặt chân qua tận bên kia bán cầu.


Rứa mà có một chuyện làm tui tò mò dữ lắm: người ta nói ở bang Victoria có cái chỗ gọi là Mười Hai Sứ Đồ – mấy cột đá vôi đứng chơ vơ giữa biển, nổi tiếng lắm. Nghe tên là thấy linh thiêng rồi, mà nhìn hình trên mạng thì… trời đất ơi, đẹp chi lạ! Tui mới lật đật tìm hiểu, đọc tài liệu, coi video, rồi quyết bụng: qua Úc là phải đi coi cho bằng được.


Tui vốn dân quê, học hành không cao, nhưng đã mê cái chi là mê tới nơi tới chốn. Tui đọc mới biết: mấy cột đá đó thiệt ra già lắm, già tới mười mấy triệu năm – từ cái thời mà đất trời còn đang thay hình đổi dạng. Đá vôi Port Campbell, người ta gọi rứa. Trong đá còn có cả xác mấy con sinh vật nhỏ xíu, nhỏ tới mức phải soi kính hiển vi
mới thấy. Nghe mà choáng!


Nhưng điều làm tui bật cười là: mấy cột đá thì cổ, mà cái tên “Mười Hai Sứ Đồ” lại… mới toanh. Hồi xưa người ta gọi là Heo nái và bầy heo con – nghe thiệt là… quê! Sau ni du lịch phát triển, người ta đổi tên cho sang, cho dễ kéo khách. Tui đọc tới đó là cười muốn xỉu: hóa ra “sứ đồ” cũng có thể là sản phẩm marketing!


Tui coi hình, coi clip, thấy biển phía nam nước Úc nó khác biển quê mình dữ lắm. Biển ni không phải kiểu êm đềm như Cửa Đại hay Tam Thanh đâu. Nó gầm gừ, nổi sóng, thổi gió như muốn hất người ta xuống vực.


Người ta nói gió ở vùng đó mạnh quanh năm, có bữa đứng trên vách đá mà tóc bay tứ tung, áo quần muốn rớt khỏi người. Tui tưởng tượng cảnh mình đứng đó, tay bám lan can, gió quất vô mặt, dưới chân là sóng trắng xóa – nghe thôi đã thấy rùng mình mà cũng… khoái.


Chính mấy thứ gió dữ, sóng mạnh đó mới là “nghệ nhân” tạc nên mấy cột đá. Ban đầu là vách đá lớn, sóng khoét thành hang, hang thành vòm, vòm sập xuống, để lại cột đá đứng riêng. Rồi cột đá cũng sẽ mòn, sẽ sập, rồi vách đá lại sinh ra cột mới. Cứ rứa mà xoay vòng.


Tui đọc mà thấy thương mấy “ông sứ đồ” bằng đá. Hồi xưa người ta đếm được chín cột. Rồi năm 2005, một cột cao gần 50 mét sập xuống cái rầm. Năm 2009, thêm một cột nữa đi theo. Giờ còn lại bảy cột, mà đứng từ đài quan sát chỉ thấy rõ sáu.


Tui nghĩ bụng: “Rứa là mình phải đi coi sớm, chớ để vài chục năm nữa biết đâu còn có… ba bốn ông đứng lại thì uổng!”


Nhưng rồi tui lại hiểu: đó là chuyện tự nhiên. Đá sinh ra, đá mòn đi. Không ai cản được. Cũng như đời người – tới tuổi thì tóc bạc, chân chậm, răng rụng. Mấy cột đá đó cũng đang sống cuộc đời của chúng, theo cách của thiên nhiên.


Tui coi hình, thấy người ta đứng chen nhau chụp ảnh, nhất là lúc hoàng hôn. Ánh nắng vàng rọi vô mấy cột đá, nhìn như mấy pho tượng khổng lồ đang trầm tư giữa biển.


Từ thập niên 70 tới chừ, lượng khách tăng lên từng năm. Hồi đó chỉ có dân Úc đi đường trường ghé coi. Rồi tới thập niên 90, khách quốc tế kéo tới. Qua đầu thế kỷ 21 thì đông nghịt – mỗi năm hàng triệu người.


Tui nghĩ: “Chắc mình đứng giữa đám đông đó, nhưng khi nhìn ra biển, ai cũng sẽ im. Vì cảnh đó nó khiến người ta… nín thở.”


Tui tưởng tượng cảnh mình đứng trên cái lối đi gỗ, gió thổi phần phật, mùi muối biển bay vô mũi. Dưới chân là vực sâu, xa xa là mấy cột đá vàng cam đứng sừng sững. Sóng đánh vô chân đá nghe ầm ầm như tiếng trống hội làng.


Tui sẽ đứng đó lâu thiệt lâu. Không phải để chụp hình cho đẹp, mà để nhìn cho đã mắt – để nhớ rằng có những thứ tồn tại lâu hơn cả đời người, nhưng cũng mong manh như chính cuộc sống.


Tui đọc người ta nói: vài trăm năm nữa, có thể mấy cột đá bây giờ sẽ không còn. Nhưng rồi vách đá sẽ sinh ra cột mới. Thiên nhiên không bao giờ chịu đứng yên.


Tui thấy điều đó hay lắm. Nó giống như lời nhắc: cái đẹp không phải là sự vĩnh cửu, mà là sự thay đổi. Mình may mắn được thấy nó trong khoảnh khắc nó đang còn đó.


Ngày tui đặt chân tới Melbourne

Qua tới Melbourne, thằng con chở tui về nhà nó. Đêm đó tui ngủ không được. Lạnh thì lạnh thiệt, nhưng cái đầu cứ nghĩ tới mấy cột đá.


Sáng hôm sau, nó nói:
– Ba, mai con chở ba đi Great Ocean Road. Tui nghe mà mừng muốn khóc. Cả đời tui chỉ đi xe máy, xe đò. Ai dè có ngày được ngồi xe chạy dọc bờ biển đẹp nhất nước Úc.


Xe chạy qua mấy đoạn đường uốn lượn, một bên là núi, một bên là biển xanh thẳm. Sóng đánh vô bờ đá trắng xóa. Tui nhìn mà miệng cứ “ui chao”, “đẹp dữ”, “trời đất ơi” liên tục.


Thằng con cười:
– Ba coi chừng mỏi miệng đó.


Tui nói:
– Miệng mỏi cũng chịu. Đẹp rứa mà không nói ra thì uổng đời!


Xe dừng ở bãi đậu. Tui bước xuống, gió quất vô mặt lạnh buốt. Tui kéo áo khoác sát người, tay bám lan can mà đi.


Đi được vài chục mét, tui thấy biển mở ra trước mắt. Sóng trắng xóa, trời xanh ngắt, gió hú như tiếng sáo dài.


Rồi… tui thấy họ. Mấy ông “sứ đồ đá”. Đứng sừng sững giữa biển. Cao nghệu. Màu vàng cam như mật ong gặp nắng.

 

Sóng đánh vô chân đá nghe ầm ầm như trống hội làng.

Tui đứng chết trân. Không nói được câu mô.
Thằng con hỏi:
– Ba, đẹp không?

Tui nuốt nước miếng, nói nhỏ:
– Đẹp… đẹp muốn xỉu.


Tui đứng ở lan can, nhìn từng cột đá. Mỗi cột một dáng. Có cột thẳng băng, có cột hơi nghiêng, có cột bị khoét chân như bị mối ăn.

Tui nhớ tới mấy điều tui đọc:
• Sóng khoét hang → hang thành vòm → vòm sập → thành cột.
• Rồi cột cũng sẽ sập.
• Rồi vách đá sẽ sinh ra cột mới.

Tui nhìn mà thấy… thương.
Thương cái đẹp mong manh.
Thương cái chi tồn tại mười mấy triệu năm mà vẫn bị sóng gió bào mòn từng ngày.


Có lúc gió thổi mạnh quá, tui phải bám lan can. Tóc bay tứ tung, áo khoác phập phồng như cánh buồm.

Tui nói:
– Gió chi mà dữ rứa trời!

Thằng con nói:
– Ba đứng xa mép ra. Ở đây gió mạnh quanh năm. Có bữa người ta bị thổi lùi lại luôn.


Tui nghe mà rùng mình. Nhưng cũng khoái. Cảm giác như mình đang đứng ở nơi tận cùng thế giới.


Tui kể rứa để nói rằng: tuổi 65, tui vẫn còn háo hức như đứa trẻ. Tui muốn đứng trước biển lớn, muốn nghe gió hú, muốn nhìn mấy cột đá mười mấy triệu năm tuổi mà lòng thấy nhỏ lại.


Qua Úc lần ni, tui không chỉ đi thăm con cháu. Tui đi để gặp… thời gian. Gặp thiên nhiên. Gặp cái đẹp mà tui chỉ thấy qua màn hình suốt bao năm.


Và tui biết, khi đứng trước Mười Hai Sứ Đồ, tui nói thầm một câu bằng giọng quê mình:
“Đẹp chi lạ rứa trời!” 

BBT Dân Việt News