Tôi không sinh ra trong gia đình theo đạo. Những năm tháng tuổi thơ ở miền Tây, tôi chỉ nghe loáng thoáng về “Chúa Giê‑xu” qua vài người hàng xóm đi nhà thờ mỗi Chủ nhật. Với tôi, đó chỉ là một tôn giáo như bao tôn giáo khác. Nhưng rồi một mùa Thương Khó nọ, khi cuộc đời tôi rơi vào giai đoạn mệt mỏi và bế tắc nhất, tôi bắt đầu tò mò về câu chuyện “Chúa chịu chết vì nhân loại”. Tôi tự hỏi: Tại sao một người vô tội lại phải chết? Và tại sao cái chết ấy lại khiến người tin Ngài được sống?


Trong lịch sử nhân loại, có những cái chết gây chấn động vì sự oan khuất, có những cái chết gây xúc động vì lòng quả cảm, nhưng cái chết của Chúa Giê-xu là một điều vượt lên trên tất cả: Ngài không bị giết – Ngài tự nguyện phó mạng sống mình để cứu chuộc muôn dân.


Điều này không phải là một tuyên bố cảm tính. Nó được ghi lại rõ ràng trong Kinh Thánh, trong từng lời Ngài nói, từng hành động Ngài làm, và từng tình tiết xảy ra trước khi Ngài bị đóng đinh.


Tôi bắt đầu đọc Kinh Thánh, đọc chậm rãi như người lần đầu bước vào một thế giới mới. Và càng đọc, tôi càng thấy có điều gì đó lay động trong lòng mình.


Phiên xử – một người vô tội đứng trước quyền lực La‑mã
Tôi đọc đến đoạn Chúa Giê‑xu bị dẫn đến trước tổng đốc Phi‑lát. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là Ngài không hề biện hộ cho mình.
Phi‑lát nói thẳng:
“Ta không thấy người này có tội gì.” (Giăng 18:38)


Một người vô tội, đứng trước quyền lực có thể cứu mình, vậy mà Ngài không tranh cãi, không chống trả. Ngài chỉ nói:
“Không ai cất mạng sống ta đi; nhưng ta tự phó mạng sống mình.” (Giăng 10:18)


Tôi dừng lại thật lâu ở câu này. Nếu đúng như vậy, thì cái chết của Ngài không phải là tai nạn, không phải là thất bại, mà là một sự tự nguyện.


Một người khỏe mạnh, yêu đời – không dễ chết nếu không tự nguyện
Tôi từng nghĩ những người bị xử tử thời xưa chắc hẳn là tội phạm bị đánh tàn nhẫn ắt hẳn kiệt sức. Nhưng Chúa Giê‑xu thì khác.
Ngài là người:
• đi bộ hàng chục cây số để giảng dạy,
• chữa lành người bệnh,
• cho người đói ăn,
• an ủi người đau buồn,
• ôm trẻ nhỏ vào lòng.

Một người như vậy – đầy sức sống, đầy lòng thương xót – không thể chết nếu không tự nguyện.

 

Tôi nhớ đến một câu chuyện ở quê: một người cha khỏe mạnh lao xuống sông cứu con, rồi kiệt sức mà chìm. Không ai giết anh. Anh hy sinh vì yêu.


Cái chết của Chúa Giê‑xu, theo cách nào đó, cũng giống như vậy – nhưng ở quy mô lớn hơn, sâu sắc hơn, dành cho toàn nhân loại.


Ngài có quyền năng để thoát – nhưng Ngài không dùng
Khi bị bắt, một môn đồ rút gươm chém lính. Nhưng Chúa bảo:

“Ngươi tưởng Ta không thể cầu xin Cha Ta, và Ngài sẽ lập tức sai mười hai đạo thiên sứ đến sao?”
(Ma‑thi‑ơ 26:53)


Tôi đọc câu này mà rùng mình. Nếu Ngài thật sự có quyền năng như vậy, thì việc Ngài không dùng quyền ấy chỉ có thể xuất phát từ một tình yêu quá lớn.


Vì sao Ngài chọn chết? – Vì yêu thương và vì gánh tội thay
Tôi từng nghĩ: “Tội ai người nấy chịu.” Nhưng Kinh Thánh lại nói:

“Đấng vốn không hề biết tội, đã vì chúng ta mà trở nên tội lỗi.” (2 Cô‑rinh‑tô 5:21)


Tôi đọc câu này nhiều lần. Nếu Ngài vô tội, thì Ngài chết không phải vì Ngài, mà vì tôi, vì những người như tôi – những người đầy sai lầm, yếu đuối, ích kỷ, đôi khi làm tổn thương người khác mà không hay biết.


Tôi nhớ đến một câu chuyện thật ở Bình Dương: một người mẹ đứng ra nhận tội thay con trai để con không bị đi tù. Bà nói: “Nó còn trẻ, để nó sống.”


Tình yêu của bà khiến tôi xúc động. Nhưng tình yêu của Chúa Giê‑xu còn vượt xa hơn: Ngài chết thay cho những người thậm chí chưa từng biết Ngài.


Tại sao người tin Ngài thì được sống? – Một sự trao đổi thiêng liêng
Tôi từng thắc mắc: “Chúa chết rồi thì liên quan gì đến tôi?”

Nhưng Kinh Thánh giải thích rất rõ: “Ai tin Con thì được sự sống đời đời.” (Giăng 3:36)


Không phải vì người tin trở nên tốt hơn. Không phải vì họ xứng đáng hơn. Mà vì cái chết của Chúa đã trả giá cho tội lỗi, và người tin Ngài được nhận phần tha thứ ấy.


Giống như một người mắc nợ lớn, không thể trả, nhưng có người đứng ra trả thay. Người mắc nợ được tự do không phải vì họ giỏi, mà vì có người yêu họ đủ để trả thay.


Tâm lý người tin – từ mặc cảm đến biết ơn, từ sợ hãi đến bình an
Tôi từng nghĩ người theo đạo là những người yếu đuối, cần điểm tựa. Nhưng khi tiếp xúc với họ, tôi thấy một điều khác: họ sống với lòng biết ơn.


Một chị tín hữu ở Sài Gòn kể với tôi: “Ngày xưa em hay nóng nảy, hay trách móc chồng con. Nhưng khi hiểu Chúa đã tha thứ cho em nhiều như vậy, em không còn lý do gì để giữ sự cay đắng.”


Một anh ở Đà Nẵng từng nghiện rượu, đánh vợ, phá nát gia đình. Sau khi tin Chúa, anh bỏ rượu, đi làm lại, chăm sóc vợ con. Anh nói: “Chúa chết vì tôi. Tôi không thể sống như cũ nữa.”


Tôi nhận ra: Niềm tin vào sự hy sinh của Chúa không khiến người ta yếu đi, mà khiến họ mạnh mẽ hơn, tử tế hơn, nhân hậu hơn.


Cái chết của Chúa không phải là kết thúc – mà là chiến thắng
Trên thập tự giá, Chúa Giê‑xu phán: “Mọi sự đã hoàn tất.” (Giăng 19:30)


Không phải tiếng thở dài của người thất bại.


Đó là tiếng của người đã hoàn thành sứ mạng cứu chuộc.

Ba ngày sau, Ngài sống lại.


Nếu Ngài không sống lại, cái chết của Ngài chỉ là một bi kịch.


Nhưng vì Ngài sống lại, cái chết ấy trở thành chiến thắng, và niềm tin của người theo Ngài trở thành hy vọng thật.


Hành trình của một người ngoại đạo
Tôi bắt đầu tìm hiểu về Chúa Giê‑xu chỉ vì tò mò. Nhưng càng đọc, càng suy ngẫm, tôi càng thấy lòng mình mềm lại.
Tôi thấy:
• một Đấng vô tội chết thay kẻ có tội,
• một Đấng mạnh mẽ chọn yếu đuối,
• một Đấng yêu đời chọn cái chết,
• một Đấng có quyền năng chọn con đường hy sinh.

Và tôi hiểu vì sao người tin Ngài được sống: Vì Ngài đã trả giá cho họ bằng chính mạng sống mình.


Tôi vẫn chưa phải là người theo đạo. Nhưng mùa Thương Khó năm nay, khi nhìn lên thập tự giá, tôi thấy lòng mình lặng đi. Tôi thấy một tình yêu quá lớn khó có thể làm ngơ. Một tình yêu khiến tôi muốn tìm hiểu thêm, muốn bước gần hơn, muốn hiểu sâu hơn về Đấng đã tự nguyện hy sinh vì tôi – dù tôi chưa từng biết Ngài. 

(Tâm sự của 1 đọc giả Dân Việt News)