Tin nước Úc
Nếp sống phong lưu xưa và giàu sang nay
Người Việt ta từ xưa vốn có hai niềm vui lớn: một là sống sao cho đẹp, hai là...
Vàng kể chuyện mình về hành trình giá cả suốt một thế kỷ tại Úc (1925-2025)
Mùa đông năm nay - từ Adelaide đến Sydney: Hai thành phố, một nỗi lạnh chung
Nàng dâu thế kỷ 21 và cuộc “đảo chính” trong gia đình
Mối lo của Úc khi dân số chạm mốc 30 triệu - Có thể nào dân đông thì nước mạnh?
Tự sự của một tờ tiền giấy - Khi Anh Quốc muốn thay hình nhân vật lịch sử
Người Aboriginal với quá trình 65,000 năm trên đất Úc
Úc: Tuổi già, thuốc tây và nền kinh tế thầm lặng
Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Những bóng quê đi qua đời người
Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Mùa đông năm nay - từ Adelaide đến Sydney: Hai thành phố, một nỗi lạnh chung
Tháng Bảy, nước Úc đang vào giữa mùa đông. Ở Adelaide, cái lạnh đến bằng những buổi sáng mờ sương, còn ở Sydney, nó len lỏi
qua từng con phố ven biển, vừa đủ để người ta kéo cổ áo lên mà vẫn cười. Hai người bạn Việt tuổi trung niên – ông ở Adelaide, bà ở Sydney – mỗi người sống trong một nhịp lạnh khác nhau, nhưng đều mang trong lòng một thứ cảm xúc giống nhau: nỗi buồn man mác của người xa quê, pha chút dí dỏm của người đã quen với xứ sở này.
Mối lo của Úc khi dân số chạm mốc 30 triệu - Có thể nào dân đông thì nước mạnh?
Có những buổi chiều, khi nhìn một gia đình sáu, bảy con kéo nhau qua đường, tôi lại nghĩ đến những quốc gia đông dân. Đứa lớn dắt đứa nhỏ, đứa nhỏ níu áo mẹ, còn cha thì lỉnh kỉnh túi đồ ăn. Người ngoài nhìn vào, ai cũng thở dài: “Đông con chắc cực lắm”. Nhưng
rồi ta nhìn sang Trung Quốc, Ấn Độ, Hoa Kỳ – những quốc gia đông dân nhất thế giới – và thấy họ lại là những cường quốc. Hóa ra, chuyện dân số cũng giống chuyện gia đình: đông không phải là vấn đề. Đối với gia đình, vấn đề là có biết cách nuôi dạy hay không. Còn đối với quốc gia, đó là vấn đề quản trị.
Tự sự của một tờ tiền giấy - Khi Anh Quốc muốn thay hình nhân vật lịch sử
Tôi là một tờ tiền giấy - hay đúng hơn, tôi là tiếng nói thay mặt cho cả gia đình tiền giấy trên toàn cầu. Tôi mỏng manh, nhẹ tênh, nhưng lại gánh trên mình bao nhiêu câu chuyện của thương nhân, của quốc gia, của những cuộc đổi thay kinh tế và cả những cuộc chạy đua giữa trí tuệ con người và sự tinh quái của kẻ làm giả.
Người Aboriginal với quá trình 65,000 năm trên đất Úc
Dẫu sống ở Úc được bảy năm rồi, tôi thú thiệt, có những chuyện về xứ sở này tôi vẫn còn… ngơ ngác như con gà mới xuống bếp. Mỗi sáng đi làm, tôi ngồi trên chuyến tàu điện tuyến T2, tay ôm ly cà phê nóng, mắt lim dim nhìn cảnh vật chạy lùi. Và sáng nào cũng vậy, tôi gặp một cặp vợ chồng người Aboriginal - dáng cao, da nâu sậm, tóc xoăn, mắt sáng - lúc nào cũng gật đầu chào tôi trước.
Úc: Tuổi già, thuốc tây và nền kinh tế thầm lặng
Tôi tên Lan. Sáu mươi tám tuổi. Sống ở Úc ba mươi lăm năm. Và nếu có một điều tôi không ngờ mình sẽ trở thành, thì đó là một người có thể nhìn vào tủ thuốc của chính mình và thấy… một bản đồ kinh tế – xã hội thu nhỏ của nước Úc. Những viên thuốc nhỏ bé ấy, tưởng như chỉ là chuyện riêng của tuổi già, thực ra phản chiếu một hệ thống y tế phức tạp, một nền kinh tế dược phẩm khổng lồ, và cả những thay đổi âm thầm trong cấu trúc dân số của một quốc gia giàu có.
Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Dường như có một thói quen của nhiều người không khác những vị khách chỉ mời một vài lần, rồi ở lại rất lâu, lâu đến mức người ta quên mất rằng mình từng có thể sống mà không cần thói quen đó. Hút thuốc là một trong số ấy. Nó len lỏi qua lịch sử, bám vào văn hóa, chui vào tâm lý, và đôi khi trở thành một phần của bản sắc cá nhân – dù cái giá phải trả là sức khỏe, tuổi thọ, và đôi khi là cả cuộc đời.
Những bóng quê đi qua đời người
Có những buổi chiều, khi nắng cuối ngày rơi xuống mái hiên như một lớp bụi vàng mỏng, tôi ngồi lặng nhìn bóng mình đổ dài trên nền gạch. Gió từ đâu thổi tới, mang theo mùi cỏ khô và chút hơi ẩm của đất, khiến lòng tôi chợt se lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến câu hỏi mà ai đó đã hỏi tôi từ rất lâu: “Người Việt mình thường tự hào điều gì nhất?” Ngày ấy, tôi chỉ cười, trả lời qua loa. Còn bây giờ, sau bao năm đi xa, sau bao lần đứng giữa những thành phố lạ, tôi mới hiểu: người Việt tự hào về quê. Người Tây tự hào về nghề. Và giữa hai điều ấy là cả một khoảng trời rộng, mờ sương như buổi sớm tháng vào Thu tại thành phố Sydney và mặt đất vẫn còn ngái ngủ.
