Lưu ý: Bài viết dưới đây là một câu chuyện hư cấu - hoàn toàn không liên can tới bất kỳ cá nhân nào trong cộng đồng.
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ngày còn đi học, Thụ và Đào là đôi bạn mà cả lớp đều ngầm hiểu “hai đứa này kiểu gì cũng thành một cặp”. Nhưng chính hai nhân vật chính lại giả vờ không biết. Đào thì hay cười, nụ cười cong cong như dấu hỏi. Thụ thì hiền, ít nói, nhưng mỗi lần Đào hỏi bài là mặt đỏ như trái gấc. Tình cảm tuổi trẻ cứ thế lớn lên như cây bàng sau sân trường: chẳng ai chăm mà vẫn xanh tốt.
Lên đại học, họ học cùng nơi nhưng khác phân khoa. Dù lịch học lệch nhau, họ vẫn giữ thói quen gặp nhau
mỗi cuối tuần. Tình cảm ấy, không ai gọi tên, nhưng ai cũng biết nó đang lớn dần, như một bí mật dễ thương
mà họ chưa dám mở ra.
Ngày tốt nghiệp, Thụ nhận học bổng du học nước ngoài. Đào được tuyển về dạy tại một trường tiểu học xa nhà. Buổi ăn chia tay trước khi Thụ lên đường, cả hai cố tỏ ra bình thản, nhưng lòng thì mềm như đậu hũ non. Có lẽ vì quá mềm lòng, quá thương nhau, quá sợ mất nhau… mà họ đã gần gũi hơn mức cả hai từng nghĩ. Một đêm duy nhất, nhưng đủ để thay đổi cả cuộc đời.
Đào mang thai. Cô không nói với Thụ. Một phần vì sợ anh phân tâm chuyện học, một phần vì tự ái - cái tự
ái rất đàn bà, rất trẻ, rất dễ tổn thương. Cô giấu luôn cả cha mẹ. Khi sinh con, Đào lặng lẽ đem bé trai đến
một cô nhi viện ở vùng xa, nơi không ai quen biết cô. Đêm nào cô cũng khóc vì nhớ tiếng khóc của con.
Hai năm sau, cha mẹ giục cô lập gia đình. Đào lúc này đã mất liên lạc với Thụ. Cô nghĩ anh đã quên mình, quên cả đêm chia tay ấy. Nỗi tủi hờn biến thành oán giận. Cô gật đầu lên xe hoa như một cách trả thù âm thầm: “Anh không cần tôi thì tôi cũng chẳng cần anh.”
Thêm hai năm nữa, Thụ về nước. Anh tìm đến nhà Đào, nhưng gia đình đã dọn đi nơi khác. Không ai biết họ chuyển về đâu. Thụ đứng trước căn nhà cũ, cảm giác như mình đến trễ một chuyến tàu. Anh buồn, nhưng rồi cũng lập gia đình. Vợ anh hiền, thương chồng, nhưng không may bị sảy thai và không còn khả năng mang bầu.
Hai vợ chồng xin con nuôi. Họ nhận một bé trai năm tuổi, tên Thuần, gương mặt sáng sủa, đôi mắt đen láy như biết nói. Thụ thương bé ngay từ lần đầu gặp, như có một sợi dây vô hình kéo anh lại gần.
Nhưng hạnh phúc chưa lâu thì Thuần mắc bệnh hiểm nghèo, cần truyền máu liên tục. Thụ đi thử máu để xem có giúp được con hay không. Anh chỉ mong mình hợp nhóm máu với bé.
Nào ngờ, bệnh viện gọi anh vào phòng riêng: “Anh Thụ… kết quả DNA cho thấy anh và bé Thuần có quan hệ huyết thống đến 99%.”
Thụ choáng váng. Anh lần theo hồ sơ nhận nuôi, tìm đến cô nhi viện, hỏi từng người, từng mốc thời gian. Và rồi sự thật hiện ra: Thuần chính là đứa trẻ mà Đào đã sinh ra năm ấy.
Cuộc gặp gỡ sau nhiều năm xa cách, thay vì mừng mừng tủi tủi, lại đầy nước mắt và trách móc. Hai người, mỗi người một nỗi đau, một hiểu lầm, một vết thương. Không ai sai hoàn toàn, cũng không ai đúng trọn vẹn.
Nhưng giữa tất cả những trách móc ấy, Thuần vẫn nằm trong bệnh viện, cần máu, cần cha mẹ, cần tình thương.
Sau này, khi mọi chuyện lắng xuống, cũng có lúc họ gặp nhau - không phải để nối lại tình xưa, mà để cùng chăm sóc Thuần. Họ học cách tha thứ cho nhau, vì con trai họ cần cả hai. Được biết, vợ chồng Đào cũng không sanh được con.
Thuần lớn lên thành một thiếu niên cao gầy, đôi mắt vẫn sáng như ngày Thụ gặp cậu lần đầu. Cậu học giỏi,
chơi bóng rổ khá, và đặc biệt có một khả năng mà cả hai gia đình đều công nhận: cậu rất giỏi làm người hòa giải.
Có lẽ vì cậu sinh ra từ một cuộc tình lỡ nhịp, nên Thuần luôn cố gắng nối lại những gì người lớn bỏ lửng.
Năm mười bảy tuổi, Thuần bắt đầu để ý một điều: mỗi lần ba Thụ và mẹ Đào gặp nhau để bàn chuyện học hành của cậu, không khí luôn… là lạ. Không còn gay gắt như trước, nhưng vẫn có một lớp sương mỏng của
ngượng ngùng, của tiếc nuối, của những điều chưa nói hết.
Thuần hỏi thẳng ba: “Ba với mẹ Đào… hồi xưa thương nhau hả?”
Thụ suýt sặc nước. “Con hỏi gì kỳ vậy?” “Con thấy mà. Hai người nhìn nhau như trong phim Hàn Quốc.”
Thụ đỏ mặt, nhưng không phủ nhận. Thuần cười khẽ, cái cười của một đứa trẻ hiểu chuyện hơn tuổi.
Một hôm khác, Thuần hỏi mẹ Đào: “Mẹ có giận ba Thụ không?” Đào thở dài: “Ngày xưa có. Giờ thì hết rồi. Người lớn đôi khi giận nhau vì những chuyện… trẻ con.”
Thuần gật gù: “Vậy để con làm chuyện người lớn.”
Đào bật cười: “Con mà người lớn gì.”
Nhưng Thuần nói thật.
Mùa hè năm ấy, Thuần bí mật lên kế hoạch. Cậu rủ cả hai gia đình đi picnic chung - lấy lý do “con muốn mọi
người thân nhau hơn”. Cậu chọn một bãi cỏ rộng, có hồ nước, có gió mát, có chỗ để ba Thụ và mẹ Đào… vô tình ngồi gần nhau.
Cậu sắp xếp chỗ ngồi, chia nhóm chơi trò chơi, thậm chí cố tình “để quên” chai nước để mẹ Đào phải nhờ ba Thụ mở nắp. Hai người lớn nhìn nhau, ngượng ngùng như hai đứa học trò. Đến giờ ăn trưa, Thuần đứng lên tuyên bố: “Hôm nay con muốn nói một chuyện.”
Cả hai gia đình im lặng.
Thuần nhìn ba Thụ, rồi nhìn mẹ Đào: “Con biết hết rồi. Con biết con sinh ra từ một chuyện tình không kịp nói hết. Con không trách ai. Nhưng con muốn nói… con hạnh phúc vì có cả hai.”
Đào rơi nước mắt. Thụ cũng cúi đầu, mắt đỏ.
Thuần tiếp: “Con không muốn ba mẹ quay lại với nhau. Con chỉ muốn hai người đừng mang theo nỗi buồn cũ nữa. Con lớn rồi. Con muốn gia đình con - cả hai bên - vui vẻ, thoải mái, không còn ngại ngùng.”
Cậu nói xong, rồi cười: “Với lại… ba mẹ mà cứ nhìn nhau kiểu đó, con ngại lắm.”
Cả hai gia đình bật cười. Tiếng cười làm tan lớp sương mỏng giữa Thụ và Đào. Họ nhìn nhau, lần đầu tiên không còn cay đắng, không còn trách móc, chỉ còn sự bình thản của những người đã đi qua giông bão.
Đào nói nhẹ: “Cảm ơn con, Thuần.”
Thụ gật đầu: “Con lớn thật rồi.”
Thuần nhún vai: “Con chỉ nối lại những gì người lớn bỏ lửng thôi.”
Từ hôm ấy, hai gia đình trở nên thân thiết. Đào và chồng cô xem Thụ như người thân. Vợ Thụ cũng thương Đào như chị em. Thuần trở thành chiếc cầu nối, một sợi dây mới - không phải để nối lại tình yêu cũ, mà để nối lại sự bình yên.
Câu chuyện của họ không kết thúc bằng việc tái hợp, không có cảnh ôm nhau giữa mưa, không có lời thề
non hẹn biển. Nhưng nó kết thúc bằng thứ đẹp hơn: sự tha thứ, sự trưởng thành, và một gia đình mở rộng, nơi mọi người đều có chỗ đứng.
Thuần thường nói đùa: “Con là sản phẩm của một đêm lãng mạn và một đời… sửa sai.”
Nhưng cậu nói câu ấy với nụ cười hạnh phúc.
Vì cuối cùng, dù tình yêu của ba mẹ cậu lạc nhịp, thì gia đình của cậu đã tìm lại được nhau.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
