
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ở một khu ngoại ô yên bình của thành phố Adelaide, có một căn nhà nhỏ với khu vườn sau trồng đầy rau thơm, vài luống hoa và một cây mận già. Căn nhà ấy là tổ ấm của ông Bảy và bà Lành - đôi vợ chồng Việt đã sang Úc hơn ba mươi năm trước, mang theo hai bàn tay trắng và một niềm tin bền bỉ rằng chỉ cần chăm chỉ, rồi cuộc sống sẽ mỉm cười.
Ba mươi năm ấy, ông bà chưa từng cho phép mình sống sung túc. Ông Bảy ngày nào cũng lội bộ từ nhà ra ga xe lửa, rồi từ ga đến chỗ làm. Mưa cũng đi bộ, nắng cũng đi bộ. Bà Lành thì làm ca sáng ở tiệm may, chiều về lại
lo cơm nước, tằn tiện từng đồng.
Giờ đây, hai con - một trai, một gái - đều đã trưởng thành, có gia đình riêng, cuộc sống ổn định. Ông bà không muốn phiền con, cũng chẳng muốn con phải lo cho mình. “Cha mẹ cực chút cũng được, miễn tụi nó đỡ vất vả hơn mình ngày trước,” ông Bảy vẫn thường nói.
Nhờ sự chắt chiu ấy, ông bà trả xong nợ nhà sớm hơn dự tính. Rồi đến khi nghỉ hưu, tiền tiết kiệm cộng với khoản hưu bổng được lấy ra, ông bà mua được bốn mươi hai lượng vàng - tài sản lớn nhất đời mình. Ông Bảy cẩn thận bỏ vào một chiếc hộp i-nốc, rồi chọn gốc cây mận sau vườn làm nơi chôn giấu. “Đặt cục đá này lên trên để nhớ,” ông dặn bà, “mai mốt tôi có mệnh hệ gì, bà giữ số vàng này, chia đều cho hai đứa nhỏ. Đừng tiêu xài gì hết.”
Bà Lành nghe mà rưng rưng. Bà biết ông lo xa, nhưng cũng hiểu đó là tấm lòng của người chồng cả đời chỉ biết nghĩ cho gia đình.
Nhưng rồi tuổi già không chừa ai. Ông Bảy đau nay yếu mai, rồi một buổi sáng mùa đông, ông ra đi nhẹ như một hơi thở. Đám tang đơn sơ, ấm cúng, con cháu tề tựu. Chỉ có điều, trong ánh mắt người con trai - anh Hùng - có
điều gì đó khiến bà Lành không sao giải thích được. Một thoáng gì đó như nôn nóng, như tính toán.
Ba tuần sau ngày ông mất, một đêm khuya, bà Lành đang ngủ thì nghe tiếng chó “hục hục” ngoài sân sau. Con chó của bà vốn rất giỏi canh nhà, gặp người lạ là sủa vang. Nhưng đêm ấy, nó chỉ phát ra tiếng cảnh báo nhỏ, không dữ dội như mọi khi. Bà mở mắt, tim đập mạnh, nhưng rồi tự trấn an: “Chắc mèo hoang thôi.”
Sáng hôm sau, linh cảm thôi thúc bà ra sau vườn. Cục đá đánh dấu vẫn nằm đó, nhưng đất dưới chân bà như có gì đó khác lạ. Bà run run đào lên. Chiếc hộp i-nốc hiện ra, bà mừng trong bụng vì nó còn đó.
Thế nhưng khi mở nắp, bà như chết lặng: bên trong chỉ toàn đá vụn. Bốn mươi hai lượng vàng - mồ hôi nước mắt của cả đời vợ chồng bà - đã biến mất.
Bà ngồi phịch xuống đất, tay run bần bật. Nỗi đau không chỉ vì mất của, mà vì bà biết chắc một điều: không ai ngoài gia đình có thể vào được vườn sau mà con chó không sủa. Và trong gia đình, chỉ có một người biết nơi chôn vàng - người con trai đã vô tình nghe được lời dặn của cha.
Bà ôm mặt, nước mắt tuôn ra ướt đẫm. Bà không dám nói với ai. Nói ra thì xấu hổ, mà giữ trong lòng thì như
có tảng đá đè nặng.
Một tháng sau đó, anh Hùng ghé thăm mẹ. Anh lái chiếc xe mới bóng loáng, trong xe còn thơm mùi da. Anh cười nói rổn rảng, hỏi han mẹ đủ điều, nhưng ánh mắt bà Lành chỉ dừng lại trên chiếc xe. Bà không nói gì, chỉ gật
đầu, chỉ “ừ”, chỉ “ờ”. Trong lòng bà, một vết thương âm ỉ.
Anh Hùng không biết mẹ đã nhìn thấy gì trong đôi mắt mình. Anh cũng không biết rằng sự im lặng của mẹ còn đau hơn ngàn lời trách móc.
Thời gian trôi, nỗi đau của bà Lành không nguôi. Bà trở nên lặng lẽ, ít nói. Con gái bà - chị Hạnh - nhận ra điều đó.
Một hôm, chị về thăm mẹ, thấy bà ngồi dưới gốc mận, mắt nhìn xa xăm.
“Mẹ có chuyện gì buồn phải không?”
Bà Lành lắc đầu, nhưng nước mắt lại rơi. Chị Hạnh ôm lấy mẹ, giọng nghẹn lại:
Và rồi, như dòng nước vỡ bờ, bà kể hết. Kể về đêm con chó “hục hục”, kể về chiếc hộp i-nốc đầy đá, kể về nỗi đau bị chính con ruột phản bội.
Chị Hạnh nghe xong, mặt tái đi. Chị không ngờ anh trai mình lại làm điều như vậy. Nhưng thay vì nổi giận, chị nắm tay mẹ:
“Mẹ à… mẹ đừng buồn nữa. Vàng mất rồi thì thôi. Nhưng mẹ còn tụi con, còn cháu. Mẹ sống khỏe, sống vui mới là điều cha mong nhất.”
Bà Lành ôm con gái, khóc như trút hết nỗi lòng.
Một tháng sau, anh Hùng bất ngờ nhận được thư của mẹ. Chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Má biết hết. Nhưng má không trách. Má chỉ buồn vì con đã tự đánh mất điều quý nhất - lòng tin của má. Vàng có thể kiếm lại, nhưng tình nghĩa gia đình mất rồi thì khó mà tìm lại được.”
Anh Hùng đọc xong, tay run lên. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình nhỏ bé và hèn hạ đến vậy. Chiếc xe mới, những món đồ anh mua bằng số vàng ấy… bỗng trở nên nặng nề như gánh tội.
Đêm đó, anh lái xe đến nhà mẹ. Anh quỳ xuống sát ngoài cửa trước, khóc như một đứa trẻ:
“Má… con sai rồi. Con xin lỗi má. Con xin lỗi ba…”
Bà Lành bước ra, nhìn con trai. Bà không nói gì, chỉ đặt tay lên vai anh. Một cái đặt tay nhẹ, nhưng đủ để anh hiểu rằng tha thứ là có thật - nhưng niềm tin thì phải tự mình gây dựng lại.
Từ hôm đó, anh Hùng thay đổi. Anh bán chiếc xe, trả lại mẹ số tiền còn lại, rồi xin lỗi em gái. Anh chăm sóc mẹ nhiều hơn, thường xuyên ghé thăm, sửa sang lại khu vườn sau - nơi từng chôn giấu cả tài sản lẫn bài học lớn
nhất đời anh.
Cây mận già vẫn đứng đó, tán lá xòe rộng như che chở cho những nỗi đau đã qua. Mỗi mùa mận chín, bà Lành lại hái một rổ đầy, chia cho con cháu. Bà không còn nhắc đến chuyện cũ, nhưng trong lòng bà, một điều đã rõ ràng:
Vàng bạc có thể mất. Tình người, nếu biết sửa sai, vẫn có thể tìm lại.
Và đó là điều ông Bảy hẳn cũng muốn thấy - rằng sau tất cả, gia đình vẫn còn nguyên vẹn, dù đã trải qua một vết nứt đau lòng.
BBT Dân Việt News
