
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Bà Tuyền đứng trước cổng cơ sở sản xuất trái cây đồ hộp Vượng Phát, đôi tay run run, lòng ngổn ngang như một mớ chỉ rối. Bốn mươi năm cuộc đời, có những điều tưởng đã chôn sâu, vậy mà chỉ cần một bước chân, tất cả lại ùa về như cơn gió xoáy. Bà đã chuẩn bị cho cuộc gặp này suốt nhiều năm, nhưng khi đối diện với cánh cổng lớn kia, bà lại thấy mình nhỏ bé, yếu đuối như cô gái hai mươi lăm tuổi năm nào – cái năm bà phạm sai lầm lớn nhất đời mình.
NĂM ẤY, MỘT ĐÊM MƯA
Bà Tuyền khi đó là một cô giáo trẻ, sống xa gia đình, tự lập và đầy mơ mộng. Nhưng mối tình ngắn ngủi với một người đàn ông lạ mặt đã để lại trong đời cô một đứa bé – và một vết thương không bao giờ lành. Người đàn ông ấy biến mất ngay khi biết cô mang thai. Cô hoảng loạn, sợ hãi, xấu hổ, không dám đối diện với cha mẹ ở quê. Rồi cô sinh con trong một căn phòng trọ nghèo, chỉ có tiếng khóc của đứa trẻ và tiếng nấc nghẹn của chính mình.
Hai tháng sau, trong một đêm mưa tầm tã, cô quấn con trong chiếc khăn mỏng, đeo vào cổ bé sợi dây bạc có mề đay khắc hình bàn tay nhỏ xíu của con. Cô chụp lại vết chàm đặc biệt trên vai bé – như một cách tự trấn an rằng mình vẫn còn giữ một phần của con.
Rồi cô đặt con trước cổng cô nhi viện. Khi cánh cửa khép lại, trái tim cô như bị xé làm đôi.
ĐỨA TRẺ MANG TÊN VƯỢNG
Tuyền không bỏ rơi con hoàn toàn. Cô âm thầm theo dõi. Bà biết con trai mình được một gia đình giàu có nhận nuôi khi bé lên hai. Họ đặt tên con là Vượng, với mong muốn cuộc đời cậu sẽ sung túc, đủ đầy.
Tuyền mừng cho con, nhưng nỗi đau thì vẫn còn đó. Cô tự nhủ: “Ít nhất con sẽ có tương lai tốt hơn khi ở bên họ.”
Tuyền sống tiếp cuộc đời mình, nhưng không ngày nào không nghĩ đến đứa bé có vết chàm hình giọt nước trên vai trái.
BA MƯƠI BỐN NĂM SAU
Vượng giờ đã là một người đàn ông chững chạc, điều hành cơ sở sản xuất trái cây đồ hộp mà cha mẹ nuôi đã gây dựng cả đời. Anh hiếu thảo, chăm chỉ, và luôn tự hào về gia đình mình.
Nhưng sâu trong lòng anh vẫn có một khoảng trống. Anh biết mình là con nuôi từ năm mười tám tuổi. Cha mẹ nuôi không giấu anh điều gì. Họ nói rằng anh được tìm thấy trước cổng cô nhi viện, không có bất kỳ manh mối nào. Nhưng Vượng không tin. Anh luôn cảm giác có điều gì đó chưa được nói ra.
Và rồi một ngày, anh tìm thấy một bức ảnh cũ trong hồ sơ cô nhi viện – bức ảnh chụp vết chàm trên vai anh. Người chụp bức ảnh ấy chắc chắn là mẹ ruột anh. Từ đó, anh bắt đầu điều tra.
CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH
Khi bà Tuyền xuất hiện, Vượng đã biết bà là ai. Anh đã tìm ra danh tánh bà từ nhiều tháng trước. Nhưng anh không muốn vội vàng. Anh muốn biết bà đến vì điều gì - vì tình mẫu tử hay vì cơ ngơi mà anh đang sở hữu.
Vượng mời bà vào phòng làm việc. Ánh mắt anh lạnh lùng, còn bà thì run rẩy.
– Cô tìm tôi có việc gì?
Bà Tuyền nuốt khan, giọng nghẹn lại:
– Mẹ… là mẹ của con.
Vượng bật cười, một nụ cười đầy khinh miệt:
– Mẹ? Một người mẹ bỏ con trước cổng cô nhi viện giữa đêm mưa? Một người mẹ không dám đối diện với đứa con mình sinh ra?
Bà Tuyền tái mặt. Bà không ngờ anh biết nhiều đến vậy.
– Mẹ… mẹ có lý do của mình. Mẹ muốn con có tương lai tốt hơn…
– Tương lai tốt hơn? – Vượng cắt ngang – Hay là cô sợ xấu hổ? Sợ cha mẹ biết? Sợ bị người đời chê cười?
Bà Tuyền bật khóc. Bà không phủ nhận được. Nhưng bà cố gắng nói:
– Mẹ đã theo dõi con suốt nhiều năm. Mẹ biết con được nhận nuôi, mẹ mừng cho con. Mẹ không dám xuất hiện vì sợ làm xáo trộn cuộc sống của con…
Vượng nhìn bà chằm chằm. Anh muốn tin, nhưng nỗi đau bị bỏ rơi suốt đời khiến anh không thể dễ dàng tha thứ.
BÀI THỬ CỦA VƯỢNG
Vượng quyết định thử bà. Anh nói:
– Nếu cô thật sự muốn gặp lại con, tôi sẽ cho cô một cơ hội. Nhưng cô phải làm việc ở đây, như một công nhân bình thường. Không ai biết cô là mẹ tôi. Nếu cô chịu được, tôi sẽ xem xét lời cô nói.
Bà Tuyền sững sờ. Bà đã 60 tuổi, sức khỏe không còn như trước. Nhưng bà gật đầu ngay lập tức.
– Mẹ đồng ý. Vượng không ngờ bà chấp nhận nhanh đến vậy.
NHỮNG NGÀY LAO ĐỘNG
Bà Tuyền làm việc trong kho phân loại trái cây. Công việc nặng nhọc, tay bà phồng rộp, lưng đau nhức. Nhưng bà không than một lời. Mỗi ngày, bà chỉ lặng lẽ nhìn Vượng từ xa – người đàn ông mà bà đã bỏ rơi lúc hai tháng tuổi, giờ đứng trước mặt bà như một minh chứng cho sai lầm của tuổi trẻ.
Vượng quan sát bà. Anh thấy bà làm việc chăm chỉ, không nề hà. Anh thấy bà lén nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương. Anh thấy bà giữ lại từng tấm khăn lau mà anh vô tình bỏ quên – như thể đó là báu vật. Và anh bắt đầu dao động.
SỰ THẬT CUỐI CÙNG
Một buổi chiều, khi nhà máy đã vắng người, Vượng gọi bà Tuyền vào phòng.
– Cô làm vậy để được gì? – Anh hỏi, giọng không còn gay gắt như trước.
Bà Tuyền nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe:
– Mẹ không mong gì cả. Mẹ chỉ muốn nhìn con, biết con sống tốt. Mẹ không dám xin con tha thứ. Mẹ chỉ muốn… được gọi con một tiếng… cho trọn kiếp người.
Vượng im lặng. Anh lấy ra bức ảnh vết chàm và sợi dây bạc.
– Đây là của tôi. Cô còn nhớ chứ?
Bà Tuyền bật khóc nức nở. Bà quỳ xuống:
– Mẹ xin lỗi… Mẹ sai rồi… Mẹ đã hèn nhát… Nhưng mẹ chưa bao giờ ngừng yêu con.
Vượng nhìn bà thật lâu. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy không phải một người phụ nữ 60 tuổi đang quỳ trước mặt mình, mà là cô gái trẻ năm nào, run rẩy ôm đứa con hai tháng tuổi trong đêm mưa.
Anh bước đến, đỡ bà dậy.
– Con… không hứa sẽ tha thứ ngay. Nhưng… con muốn thử một lần… gọi cô là mẹ.
Bà Tuyền òa khóc, ôm lấy anh như thể sợ anh biến mất.
Không ai biết chuyện giữa họ. Nhưng từ ngày đó, Vượng thường ghé khu nhà kho hơn, mang theo hộp sữa, thuốc xoa bóp, đôi khi là chiếc áo khoác mới.
Còn bà Tuyền, mỗi lần nhìn thấy Vượng, trái tim bà lại ấm lên một chút.
Họ không thể bù đắp cho ba mươi bốn năm đã mất. Nhưng họ có thể bắt đầu lại – chậm rãi, vụng về, nhưng chân thành. Và đôi khi, chỉ cần như vậy đã là đủ cho một đời người.
R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)
