Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, không liên quan tới bất cứ cá nhân nào trong đời thật.

Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài, đôi khi có những câu chuyện nghe qua tưởng đùa, nhưng càng nghe càng thấy lạnh gáy. Người ta vẫn bảo: “Thời buổi này còn ai tin bùa ngải”. Nhưng rồi, khi chứng kiến một người trí thức, bác sĩ hẳn hoi, bỗng trở nên đờ đẫn như mất hồn, người ta lại không biết phải giải thích bằng lý lẽ nào.


Câu chuyện của bác sĩ trẻ tên Tuyến - 29 tuổi, quốc tịch X gốc Việt, tiếng Việt nói ngọng như trẻ mới tập đọc
- là một bi kịch như thế. Một bi kịch thật, đau, và đáng để cảnh tỉnh.


- Chuyến về quê “săn vợ” và cuộc gặp định mệnh ở Long Hải

Bà Ngọc - mẹ Tuyến - là người phụ nữ Việt điển hình: thương con, lo cho con, và đặc biệt là… sốt ruột chuyện vợ con của cậu quý tử độc nhất. Thấy bạn bè cùng lứa đã bồng cháu, bà quyết định đưa con về Việt Nam “cho biết quê hương”, nhưng thật ra là để mở rộng tầm nhìn hôn nhân.


Bạn bè cũ của bà ở Sài Gòn nghe tin, ai cũng hồ hởi tiếp đón. Có nhà kín đáo giới thiệu con gái: xinh xắn,
hiền lành, có bằng cấp đại học, gia đình nề nếp. Bà Ngọc nhìn mà ưng cái bụng. Nhưng Tuyến thì… không.
Cậu bác sĩ trẻ chỉ cười trừ, gật gù, rồi xin phép mẹ đi chơi biển Long Hải với một cô gái khác - tên Ẩn.


Ẩn không đẹp kiểu “hoa hậu”, nhưng có cái duyên của người biết nói lời ngọt, biết chăm sóc đàn ông, biết
nhìn thẳng vào mắt người đối diện mà khiến họ thấy mình quan trọng. Cô là con gái của bạn cũ của bà Ngọc
hồi ngồi chung ghế trường trung học, nhưng gia cảnh hiện tại thì bà không nắm rõ - chỉ biết họ có mở tiệm mỹ phẩm và thời trang phụ nữ.


Chuyến đi Long Hải ấy, theo lời Tuyến kể sau này, “vui lắm, mẹ ạ”. Nhưng cái “vui” ấy hóa ra lại là khởi đầu của một cơn lốc.


- Những tin nhắn, cuộc gọi và khoản tiền chảy đi như nước

Khi trở lại nước ngoài, Tuyến có liên lạc liên lạc dày đặc về Việt Nam. Ban đầu là tin nhắn hỏi thăm, rồi những lời tâm sự “em nhớ anh”, “em chỉ tin mỗi anh”, “em đang khó khăn lắm”… với một cái tên kỳ kỳ - bà Ngọc sau này vẫn chưa rõ là ai.


Chỉ sau hai tháng, Tuyến bắt đầu gửi tiền về Việt Nam. Lúc đầu vài trăm, rồi vài ngàn. Đến tháng thứ ba, tiền lương vừa vào tài khoản là Tuyến chuyển ngay sang Việt Nam – không giữ lại đồng nào.


Bà Ngọc bắt đầu thấy lạ khi tủ lạnh trống trơn, hóa đơn chưa trả, mà con trai thì cứ lơ đãng như người đi mượn não. Bà hỏi, Tuyến chỉ đáp cụt lủn: “Con giúp bạn”.


Đến tháng thứ năm, tài khoản của Tuyến gần như cạn sạch. Bà Ngọc nghi ngờ, nhưng chưa có bằng chứng.
Cho đến một đêm, bà nghe lén được cuộc gọi của con trai: giọng nữ bên kia thúc giục, nài nỉ, thậm chí hơi
cáu: “Anh gửi ngay cho em đi, em đang cần gấp. Không có là chết dở đấy”. Bà Ngọc lạnh sống lưng.


- Khi lý trí rơi rụng: bác sĩ mà chẩn đoán sai bệnh

Từ lúc bị mẹ ngăn gửi tiền, Tuyến bắt đầu thay đổi. Nhưng thay đổi theo cách khiến người ta sợ.


Tại bệnh viện - nơi lý trí phải là kim chỉ nam. Thế nhưng...


Tuyến vốn là bác sĩ trẻ được đánh giá cao: nhanh nhẹn, cẩn thận, chẩn đoán chính xác. Nhưng chỉ trong vài
tuần, đồng nghiệp bắt đầu xì xào.


Có hôm, Tuyến đứng trước giường bệnh nhân mà mắt nhìn xuyên qua người ta như nhìn vào khoảng không. Y tá hỏi gì cũng không nghe, phải gọi đến lần thứ ba mới giật mình. Có ca bệnh đơn giản, Tuyến lại ghi lộn xộn, nhầm liều. Có hôm đang khám, bỗng dừng lại giữa chừng, ngồi thừ ra, tay buông thõng, ánh mắt vô định như người vừa đánh rơi linh hồn.


Một đồng nghiệp kể lại: “Nhìn cậu ấy lúc đó… không giống người tỉnh. Như bị ai rút mất hồn vía.”


Bệnh viện buộc phải đình chỉ công tác. Không ai dám để một bác sĩ trong trạng thái ấy tiếp tục điều trị bệnh
nhân.


- Trong nhà - một cái bóng lạc lối

Nếu ở bệnh viện Tuyến chỉ đờ đẫn, thì về nhà, cậu như biến thành người khác.


Cậu đi lại trong nhà như người mộng du: bước chậm, mắt nhìn xuống đất, không nhận ra ai. Bà Ngọc gọi,
cậu không đáp. Đặt bát cơm trước mặt, cậu để nguội ngắt. Có hôm cậu đứng trước cửa sổ hàng giờ, không
chớp mắt, như đang nghe một giọng nói vô hình nào đó.


Đêm đến, Tuyến không ngủ. Cậu ngồi bó gối, nhìn vào khoảng tối, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa. Có lúc bật khóc không lý do. Có lúc cười khẽ, nhưng nụ cười ấy khiến bà Ngọc rợn người.


Bạn bè quen thân nhìn vào đều bảo: “Nó bị bỏ bùa rồi”. Nghe thì buồn cười, nhưng nhìn Tuyến lúc ấy - nửa
tỉnh nửa mê, nói năng rời rạc - thì chẳng ai còn cười nổi.


Người ta gọi đó là trạng thái “hốt mất hồn” - một dạng mê muội mà dân gian tin rằng bùa ngải có thể gây ra:
người bị điều khiển từ xa, mất ý chí, mất khả năng tự chủ, chỉ nghe theo một nguồn duy nhất.


Bà Ngọc hoảng hốt. Bà gọi về Việt Nam hỏi han. Người quen khuyên: “Đưa nó về đây, tìm thầy cao tay giải
bùa”.


Dù tin hay không tin bùa, nhìn Tuyến lúc ấy, không ai có thể nói rằng cậu bình thường.


- Hành trình tìm thầy: từ hy vọng đến tuyệt vọng

Bà Ngọc đưa con về Việt Nam. Hai mẹ con lặn lội từ Sài Gòn đến Bình Dương, rồi xuống miền Tây. Thầy
nào cũng xem, cũng lắc đầu: “Bùa này cao tay lắm. Con bà bị điều khiển từ xa. Khó giải.”


Có thầy còn bảo: “Không phải bùa yêu bình thường đâu. Đây là loại khiến người ta mê muội, mất ý chí, chỉ nghe lời một người.”


Bà Ngọc nghe mà rụng rời.


Tuyến thì lúc tỉnh lúc mê. Có lúc ngồi thẫn thờ hàng giờ, có lúc bật khóc không lý do. Bà Ngọc gọi về bạn cũ – mẹ của Ẩn, bà ta nói: “Con gái em không có liên lạc với con trai chị từ khi anh chị trở về nước ngoài. Em
không biết gì hết”.


Câu trả lời ấy – nghe qua thì hợp lý - nhưng lại khiến bà Ngọc càng nghi ngờ.


- “Bùa mê” hay sự cả tin của một trái tim cô độc?

Trong những buổi tối ngồi bên con trai, nhìn Tuyến ngơ ngác như người lạc lối, bà Ngọc tự hỏi: “Có thật là bùa không? Hay chỉ là con mình quá cô đơn, quá dễ tin, quá khao khát được yêu?”


Một bác sĩ trẻ, lớn lên ở nước ngoài, ít giao tiếp với cộng đồng người Việt, tiếng Việt nói còn chưa sõi - làm sao phân biệt được đâu là tình cảm thật, đâu là sự khéo léo của một người quá rành tâm lý đàn ông?


Có thể Ẩn không bỏ bùa. Có thể chỉ là những lời ngọt ngào, những câu nũng nịu, những lời than thở đúng lúc - cũng đủ khiến một người như Tuyến rơi vào vòng xoáy.


Nhưng cũng có thể… có những thứ ta không giải thích được.


- Lời cảnh báo cho những ai “về Việt Nam tìm duyên”

Câu chuyện của Tuyến chưa có hồi kết. Cậu vẫn đang điều trị tâm lý. Bà Ngọc vẫn chưa biết bao giờ con mình mới trở lại bình thường.


Nhưng câu chuyện này - dù đau lòng - là lời cảnh báo cho rất nhiều người Việt hải ngoại:

• Đừng vội tin vào những tình cảm đến quá nhanh.

• Đừng gửi tiền cho ai khi chưa hiểu rõ họ.

• Đừng nghĩ mình có học, có nghề là miễn nhiễm với lừa gạt.

• Và đừng xem thường sức mạnh của sự cô đơn.


Trong thời đại 4.0, “bùa mê” không nhất thiết phải là lá bùa, sợi chỉ đỏ hay nước phép. Nó có thể là một tin
nhắn lúc nửa đêm, một lời than thở đúng lúc, một ánh mắt biết cách khiến người ta mềm lòng.


Có những thứ còn mạnh hơn bùa thật - đó là sự thiếu kinh nghiệm, sự cả tin và nỗi khao khát được yêu thương.


Nếu có ai hỏi: “Tuyến bị bỏ bùa thật không?”, có lẽ câu trả lời công bằng nhất là: Cậu ấy bị bỏ bùa của chính
trái tim mình.


Và đôi khi, thứ bùa ấy còn khó giải hơn tất cả các loại bùa trong dân gian.

R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)