Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Người ta nói: đời người như con nước, khi đầy khi vơi. Với bà Sáu, sáu mươi lăm tuổi, tóc bạc mà lòng vẫn sáng, con nước đời bà từng đầy ắp yêu thương, rồi cạn khô vì lòng tham của người trong nhà. Câu chuyện của bà không chỉ là chuyện mất vàng, mà là chuyện mất niềm tin – thứ quý hơn mọi của cải.


- Của để dành và lời dặn của ông chồng
Hồi ông Sáu còn sống, hai vợ chồng làm ăn tằn tiện, dành dụm từng đồng từ quỹ hưu bổng.
Ông nói:
– Bà ơi, tiền bạc gửi ngân hàng thì mai mốt lỡ có chuyện, phiền lắm. Mình mua vàng, cất cho dễ.

Thế là bà Sáu mua năm chục lượng vàng, gói kỹ, giấu trong nệm giường. Ông Sáu còn dặn thêm:
– Sau này, ngôi nhà để lại cho thằng Tín – con trai mình – nghe bà. Nó là con độc nhất, phải biết chăm mẹ, giữ nhà.

Bà Sáu nghe mà yên lòng. Cái yên lòng của người đàn bà cả đời chỉ biết tin chồng, thương con. Ai ngờ, lời dặn đó lại mở đầu cho một bi kịch.


- Con dâu và cái nệm mới
Thằng Tín gần bốn mươi, có vợ, hai đứa con nhỏ. Vợ nó – con Hường – miệng ngọt như mía lùi, lúc nào cũng “mẹ ơi, mẹ à”, khiến bà Sáu thấy ấm lòng.

Một hôm, Hường nói:
– Mẹ ơi, cái nệm cũ lún quá, con mua cái mới để mẹ nằm cho êm.

Bà Sáu cười:
– Ờ, con có lòng thì mẹ cảm ơn.

Nệm mới đem vô, nệm cũ đem ra ngoài. Bà Sáu không ngờ, trong cái nệm cũ đó là năm chục lượng vàng – cả đời bà dành dụm.

Vài hôm sau, bà thấy Hường lén lút gọi điện, giọng nhỏ xíu, rồi thấy nó đi ra ngoài với túi xách nặng trĩu. Linh tính khiến bà mở cái nệm mới ra… trống trơn.

Bà Sáu hiểu hết. Cái lạnh trong người còn hơn cả gió mùa đông.


- Cơn giận của người mẹ bị phản bội
Bà Sáu gọi con trai lại, hỏi:
– Tín, vàng của mẹ đâu?

Nó ấp úng:
– Con không biết, chắc mẹ nhớ lộn…

Bà Sáu đập bàn:
– Lộn cái chi! Năm chục lượng vàng trong nệm, mẹ giấu từ hồi ba mày còn sống. Giờ mất tiêu, mà mày nói không biết à?

Hường đứng bên, giả bộ khóc:
– Mẹ nghi oan cho con, con đâu có đụng tới vàng bạc chi!

Bà Sáu nhìn hai vợ chồng, thấy rõ trong mắt Hường là ánh tham, còn trong mắt Tín là sự hèn yếu. Bà chỉ tay ra cửa:
– Tụi bây sống rứa thì trời đất cũng không dung. Mẹ đi, để coi tụi bây sống được bao lâu với cái của ăn cắp đó!

Rồi bà xách túi, bỏ đi, không ngoái lại. Trên đường, bà vừa đi vừa khóc. Nước mắt rơi xuống, lạnh như sương sớm.


- Bạn già và căn nhà chính phủ
Bà Sáu lang thang mấy ngày, sau được bà Bảy, bạn già cùng quê, đang sống một mình trong căn nhà chính phủ, đón về ở chung. Hai bà rủ nhau phụ bếp cho một nhà hàng đông khách.

Bà Sáu nói:
– Tui làm cho vui, chớ hai năm nữa là đủ tuổi hưởng trợ cấp rồi.

Bà Bảy cười:
– Thôi, có bạn già nói chuyện, có việc làm, còn hơn ngồi buồn.

Cuộc sống tuy giản dị, nhưng lòng bà Sáu vẫn còn một vết thương chưa lành. Mỗi lần nghe ai nhắc tới chữ “con”, bà lại im lặng, mắt nhìn xa xăm.


- Gặp lại con dâu – và trận “quạt” nhớ đời
Một hôm, đang dọn bàn trong nhà hàng, bà Sáu thấy Hường bước vô, tay khoác tay một người đàn ông lạ, ăn mặc bóng bẩy, cười nói tình tứ. Bà Sáu đứng chết trân. Máu trong người sôi lên.

Bà chờ hai người ăn xong, bước ra cửa, rồi “quạt” cho một trận nhớ đời:
– Thứ vô liêm sỉ! Ăn cắp vàng của tao chưa đủ, giờ còn đi cặp kè với trai à?

Hường tái mặt, người đàn ông kia lủi mất. Cả nhà hàng xôn xao. Bà Sáu thở hắt ra, lòng nhẹ đi một chút.

Bà Bảy kéo tay:
– Thôi, bà ơi, để cho trời xử.

Bà Sáu cười buồn:
– Trời xử nhanh lắm, bà chờ mà xem.


- Quả báo đến nhanh hơn người ta tưởng
Vài tháng sau, bà nghe tin Tín – thằng con trai – sa vào cờ bạc, nợ nần, bị bọn cho vay cắt cổ rượt đánh đến sưng vù một mắt, què một chân.

Bà Sáu đứng xa nhìn, lòng đau mà không bước tới.
– Tội nghiệp thì có, nhưng bất hiếu thì phải chịu.

Rồi chẳng bao lâu, Hường cũng bị chính gã đàn ông kia lừa tình, lừa tiền, đánh cho một trận nhừ tử.

Bà Sáu nghe tin, chỉ thở dài:
– Trời có mắt. Cái chi của người khác, lấy được thì cũng mất lại bằng cách khác thôi.

Người ta nói “nghiệp đến chậm”, nhưng với hai vợ chồng đó, nghiệp đến nhanh như gió biển thổi qua mái nhà.


- Bà Sáu học lại cách sống
Sau bao nhiêu chuyện, bà Sáu không còn giận nữa. Bà nói với bà Bảy:
– Tui hết hận rồi. Giờ chỉ muốn sống cho nhẹ lòng. Cái vàng mất rồi, nhưng cái bài học thì còn mãi.

Hai bà vẫn đi làm bếp, vẫn cười nói. Bà Sáu dành dụm lại từng đồng, không phải để cất giấu, mà để đi du lịch một chuyến – coi cho biết đời còn rộng hơn cái nhà cũ, cái nệm cũ.

Mỗi sáng, bà dậy sớm, pha ly cà phê, ngồi nhìn nắng rọi qua cửa sổ. Bà nói nhỏ:
– Cái nắng ni, nó không biết ai từng bị phản bội, ai từng mất vàng. Nó chỉ chiếu sáng cho tất cả. Mình cũng phải sống như nó – sáng mà không chấp.


- Lời nhắn gửi cho những người con bất hiếu
Câu chuyện của bà Sáu không phải để kể cho vui. Nó là lời cảnh báo cho những ai quên mất chữ hiếu.

Vàng bạc có thể mua được nhà, nhưng không mua được lòng mẹ.

Của cải có thể làm giàu, nhưng không làm nên người.

Con dâu tham lam, con trai nhu nhược – cuối cùng đều nhận quả báo.

Còn người mẹ, dù bị phản bội, vẫn chọn cách sống tử tế, vì bà hiểu: Ông Trời công bằng lắm. Ai gieo chi, sẽ gặt nấy.


Giờ bà Sáu vẫn sống trong căn nhà nhỏ với bà Bảy, sáng đi làm, chiều uống trà, tối ngồi xem TV. Mỗi khi nghe người ta nói chuyện con cái, bà chỉ cười:
– Tui có con, nhưng không có hiếu. Thôi, coi như Trời cho tui bài học để sống cho sáng mắt.

Rồi bà nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều rọi vô, nói nhỏ như tự nhủ:
– Sống cho ra người, chớ đừng sống cho ra của.


Bài học của bà Sáu – nhẹ nhàng mà thấm thía:
“Hiếu không phải là cho mẹ tiền, mà là giữ cho mẹ yên lòng. Ai phản bội mẹ mình, Trời sẽ dạy lại bằng cách riêng.”


Và nếu có ai hỏi bà Sáu rằng, sau tất cả, bà còn tin vào tình thân không, bà sẽ cười hiền: – Tin! 

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)