
Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, không liên quan tới bất cứ cá nhân nào trong đời thật.
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Có người sang Úc để học hành, có người đi làm, có người tìm chân trời mới. Còn Tuyến sang Úc với một kế hoạch nghe rất đơn giản: đi chơi vài tháng, ngắm kangaroo, chụp vài tấm hình trước Nhà hát Opera Sydney, rồi nếu còn thời gian thì… kiếm ít tiền mang về.
Tuyến vốn lém lỉnh. Lém đến mức mỗi khi gặp chuyện khó, thay vì hỏi “Làm sao cho đúng?”, anh lại hỏi: “Có
cách nào nhanh hơn không?” Ngày đặt chân xuống Úc, anh tự nhủ: — Mình đi du lịch thôi. Nhưng nếu vừa du lịch vừa kiếm được vài ngàn đô thì càng tốt.
Một người bạn mách chuyện các trang trại trái cây đang cần nhân công. Tuyến nghe xong, mắt sáng như đèn pha: — Hái trái cây thôi mà. Việc nhẹ, lại được ngắm đồng quê. Có gì khó? Người bạn nhắc: — Làm thì được, nhưng phải đúng giấy tờ. Tuyến khoát tay: — Ôi dào, tôi làm chút thôi. Có ai biết đâu.
Câu “có ai biết đâu” thường là mở đầu của nhiều rắc rối.
Trang trại đầu tiên nằm giữa vùng quê xanh mướt. Buổi sáng sương còn đọng trên lá, chiều xuống ánh nắng vàng trải trên thùng táo đỏ au. Tuyến tưởng hái trái cây là công việc lãng mạn. Đến ngày đầu tiên anh mới biết: lãng mạn nằm ở phía xa, còn ở phía gần là cái lưng đau, đôi tay mỏi và ông chủ luôn miệng: — Faster, mate! Tuyến thở hổn hển: — Faster gì nữa, tôi sắp bay luôn rồi đây!
Nhưng vì ham tiền, anh vẫn cố.
Một hôm, khi đang loay hoay với quả táo trên cao, Tuyến gặp Gina — cô gái địa phương tóc nâu, mắt xanh,
cười nhanh như gió. — Need help? — No problem. I can do it. Nói xong anh trèo lên thang. Ba giây sau, cả
người lẫn thang đổ xuống đống cỏ. Gina chạy tới: — Are you okay? Tuyến đỏ mặt: — I’m okay. Just… testing the ground. Gina cười đến chảy nước mắt.
Từ hôm đó, cô thường ghé chỗ Tuyến làm: giúp anh hái táo, mang nước, rồi một hôm đưa anh chiếc sandwich. Tuyến bắt đầu thấy công việc hái trái cây cũng không đến nỗi tệ. Anh tự nhủ: “Úc đúng là đất lành.”
Nhưng Gina không chỉ dễ thương. Cô có kiểu tình cảm rất lạ: khi quan tâm thì dịu dàng như nắng xuân, khi giận thì lạnh hơn gió mùa đông. Tuyến vốn nghĩ mình biết tán gái, có nguyên tắc “Không bao giờ chủ động quá.” Nhưng Gina khiến mọi nguyên tắc của anh phá sản.
— Ngày mai anh có đi làm không? — Có. — Tốt. — Tốt gì? — Vì tôi muốn gặp anh.
Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến Tuyến tối đó nằm cười một mình.
Nhưng rồi cũng chính Gina làm anh khổ sở. Có hôm cô nhắn “Good morning.” Tuyến trả lời ngay. Một tiếng,
hai tiếng, ba tiếng… không hồi âm. Anh bắt đầu suy diễn: “Chắc cô ấy bận… hay hết pin… hay không thích mình nữa?” Đến tối, Gina nhắn lại: “Sorry. I was busy.” Tuyến vừa mừng vừa tức, trả lời lạnh lùng: “Okay.” Gina hỏi: “Are you angry?” — No. — Really? — Yes. — Then why only ‘Okay’? Tuyến nhìn điện thoại, chợt hiểu: người ta có thể học tiếng Anh nhiều năm nhưng vẫn không học nổi tiếng của người mình thích.
Tình cảm của họ lúc gần lúc xa. Gina dẫn Tuyến đi dạo giữa cánh đồng, ngồi bên con suối kể chuyện gia đình, ước mơ. Tuyến nghe mà thấy lòng dịu lại. Anh bắt đầu nghĩ xa hơn: có lẽ mình sẽ ở lại Úc, tìm việc đàng hoàng, biết đâu…
Nhưng đúng lúc ấy, chuyện “kiếm tiền nhanh” của Tuyến gặp rắc rối. Một người quen rủ anh sang trang trại khác làm không giấy tờ. — Kiếm được khá lắm. Tuyến nghe hai chữ “khá lắm” là mắt sáng. Gina biết chuyện, phản đối: — Don’t do it. — Chỉ vài ngày thôi. — No. — Có sao đâu? Gina nhìn anh rất lâu: — Anh luôn nghĩ mình thông minh hơn mọi người. — Tôi biết tự lo. — Không. Anh chỉ biết tự tin.
Câu ấy làm Tuyến khó chịu. Anh bỏ đi.
Mấy ngày sau, Tuyến thật sự đi làm ở nơi khác. Tiền kiếm được nhanh hơn, anh vui vẻ khoe với bạn bè. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài. Một lần kiểm tra giấy tờ khiến anh đối mặt nguy cơ mất việc, mất tiền và nhiều phiền phức khác.
Tuyến trở về chán nản. Gina không hỏi han. Anh nhắn: “Em đâu rồi?” — không trả lời. “Anh gặp chuyện.” — vẫn im lặng. Đến tối, Gina gọi, giọng bình thản: — Now you understand? — Anh có giận em không? — Có. — Vì sao? — Vì lúc tôi cần em thì em biến mất. Gina thở dài: — Nếu tôi chạy đến giúp, anh sẽ nghĩ tôi luôn có thể cứu anh khỏi những quyết định của chính anh. Một lúc sau, cô nói khẽ: — Tôi thích anh. Nhưng tôi không muốn thích một người cứ nghĩ rằng thông minh là biết cách qua mặt mọi thứ.
Tuyến ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn ngoài đường. Lần đầu tiên anh thấy câu nói ấy đau — và đúng.
Ngày Tuyến chuẩn bị rời vùng quê, Gina đưa anh đến vườn táo. Những hàng cây đã gần hết mùa. Cô hái một quả, lau nhẹ rồi đưa cho anh. — Remember this place? — Nhớ chứ. Nơi tôi suýt chết vì một quả táo.
Gina cười: — Không. Nơi anh học được một điều. — Điều gì? — Muốn hái quả thì phải gieo cây. Muốn có tiền thì phải làm việc. Muốn được yêu thì phải sống tử tế. Không có đường tắt nào bền lâu.
Tuyến cầm quả táo, định nói một câu thật hay, nhưng cuối cùng chỉ thốt: — Em làm anh khổ quá. Gina cười: — Anh cũng làm tôi đau đầu lắm.
Hai người đứng giữa vườn cây, chẳng ai nói thêm. Có những mối tình không cần kết thúc bằng đám cưới. Có những người xuất hiện chỉ để khiến ta nhìn lại chính mình.
Tuyến trở về thành phố với số tiền ít ỏi hơn dự tính, nhưng trong hành trang có một thứ quý hơn: bài học. Anh vẫn lém lỉnh, vẫn thích đùa, nhưng mỗi lần định làm điều gì mờ ám, anh lại nhớ đến Gina và câu nói: “Anh không thông minh. Anh chỉ tự tin.”
Nhiều năm sau, khi kể lại chuyện ấy, bạn hỏi: — Cuối cùng cô Gina có yêu ông không? Tuyến cười: — Có. — Rồi sao nữa? — Cô ấy yêu tôi đủ để không chiều tôi. — Thế có cưới không? — Không. — Tiếc nhỉ? Tuyến nhìn ra ngoài cửa sổ: — Không tiếc. Có những người không ở lại trong đời mình, nhưng lại ở lại trong cách mình sống.
Ngoài kia, mùa táo năm ấy đã qua từ lâu. Những hàng cây vẫn trổ hoa, kết trái. Tuyến chợt hiểu: đời người cũng như khu vườn — gieo sự gian dối có thể hái được chút lợi trước mắt, gieo sự tử tế phải chờ lâu hơn, nhưng đến mùa thu hoạch, không ai có thể hái thay phần của mình.
Và đó là điều công bằng nhất của cuộc đời: người ta có thể lừa người khác một lần, vài lần, nhưng cuối cùng, người khó lừa nhất vẫn là chính cuộc đời — vì cuộc đời không vội, nó cứ âm thầm ghi nhớ, rồi trả lại cho mỗi người đúng thứ mà người ấy đã gieo.
BBT Dân Việt News
