
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Tôi đi công tác đúng một tuần. Chỉ một tuần thôi, mà hóa ra đủ dài để một cuộc hôn nhân tưởng như yên ấm lại vỡ ra như chiếc bát sành rơi xuống nền gạch. Trước khi đi, chồng tôi bảo bị cảm, giọng khàn khàn, mắt lim dim như người vừa ốm dậy. Tôi thương, dặn dò đủ thứ: “Anh nhớ ăn uống tử tế, đừng bỏ bữa. Thuốc em để trên bàn rồi đấy.” Anh gật đầu, mặt mũi hiền lành như cậu học trò ngoan.
Tôi còn nhờ cô bạn thân – người mà tôi coi như em gái – nấu ít cháo mang sang. “Nó nấu khéo, lại gần nhà,” tôi nghĩ, lòng yên tâm như gửi chìa khóa cho người nhà. Ai ngờ…
Ba ngày sau, giữa một đêm ở khách sạn, tôi mở điện thoại xem camera trong nhà - thói quen của người hay lo. Màn hình hiện lên phòng khách quen thuộc: chiếc salon màu kem, bình hoa tôi cắm hôm trước vẫn còn. Nhưng có thêm hai bóng người. Một người là chồng tôi. Người kia… là cô bạn thân.
Tôi không hét, không khóc. Chỉ thấy tim mình đập thình thịch như trống hội. Tay run, nhưng đầu lại tỉnh đến lạ, cho ghi lại những gì đang diễn ra. Tôi gọi bảo vệ chung cư, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên:
“Anh lên khóa cửa căn hộ giúp tôi. Và báo cảnh sát lập biên bản.”
Người bảo vệ im vài giây, rồi đáp: “Vâng, chị.” Chắc anh ấy chưa từng gặp ai nói chuyện ngoại tình mà nhẹ như đang đặt ship đồ ăn.
Chuyện không phải mới bắt đầu
Khi mọi việc vỡ lở, tôi mới biết họ đã thích nhau từ trước. Những ánh mắt trao nhau trong những buổi tụ tập, những câu nói tưởng như vô tình, những lần cô ấy đến nhà mà tôi không có mặt… Tất cả hóa ra không phải ngẫu nhiên.
Có lần cô ấy khen: “Anh nhà chị tâm lý thật.” Tôi cười, nghĩ là xã giao. Giờ mới hiểu, có những lời xã giao được nói bằng ánh mắt dài hơn mức cần thiết.
Họ đã có tình ý từ lâu, chỉ chờ cơ hội. Và cơ hội đến khi tôi đi công tác. Anh giả bệnh, cô ấy mang cháo sang. Cháo nguội, lòng nóng. Chuyện xấu, dù khéo đến đâu, cũng khó qua mắt camera.
Ngày trở về
Tôi về nhà vào buổi chiều, trời thành phố se lạnh. Anh ngồi ở phòng khách, mặt tái, hai tay đan vào nhau. Vừa thấy tôi, anh đứng bật dậy:
“Em… cho anh nói một câu.”
Tôi đặt vali xuống, tháo khăn choàng, nói nhẹ như gió:
“Anh nói đi.”
Anh lắp bắp:
“Anh… anh sai thật. Nhưng là do… do anh yếu lòng. Anh với cô ấy… chỉ là phút bốc đồng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Ba ngày liền mà gọi là phút bốc đồng?”
Anh cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:
“Anh… anh không biết phải nói thế nào. Anh xin em đừng bỏ anh. Anh hối hận lắm. Anh không muốn mất gia đình.”
Tôi thở dài:
“Anh mất từ lúc anh chọn phản bội rồi.”
Anh quỳ xuống, nắm lấy tay tôi:
“Anh xin em. Anh sai. Nhưng anh yêu em thật. Anh chỉ… bị cuốn theo.”
Tôi rút tay lại:
“Anh cuốn theo từ bao giờ? Từ lúc cô ấy nhắn tin hỏi anh thích ăn gì? Hay từ lúc hai người nhìn nhau lâu hơn bình thường?”
Anh im lặng. Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp.
Cuộc gặp với người bạn thân phản trắc
Hai ngày sau, cô ấy gọi cho tôi. Giọng run run:
“Chị… em xin lỗi. Em không biết sao lại như thế. Em… em bị cảm xúc dẫn dắt.”
Tôi đáp:
“Em bị dẫn dắt từ bao giờ? Từ lúc em khen chồng chị? Hay từ lúc em sang nhà chị mà chị không có ở nhà?”
Cô ấy khóc nấc:
“Em sai rồi. Em mất hết rồi. Chị tha cho em.”
Tôi nói chậm rãi:
“Tha thì chị tha. Nhưng chị không quên. Và chị không còn coi em là bạn.”
Đầu dây bên kia im lặng. Rồi tiếng tút tút kéo dài. Một tình bạn mười năm kết thúc trong ba phút.
Những cuộc trò chuyện sau biến cố
Tôi kể chuyện với mấy người bạn thân khác – những người vẫn còn tin vào tình yêu. Cả nhóm ngồi trong quán cà phê quen, trời thành phố lất phất mưa.
Một chị tròn mắt:
“Trời ơi, sao chị bình tĩnh thế? Em mà là chị, em đập tan cái salon.”
Tôi cười:
“Tôi không đập. Tôi bán rồi. Người ta mua lại, chắc cũng chẳng biết nó từng chứng kiến gì.”
Cả bàn phá lên cười.
Một người khác chép miệng:
“Đàn ông mà đã thích ai rồi thì khó lắm. Nhưng bạn thân mà làm thế thì… tệ thật.”
Tôi nhấp ngụm trà nóng:
“Ừ. Nhưng thôi, mình buồn một lần, còn hơn sống nghi ngờ cả đời.”
Một cô em út trong nhóm nói nhỏ:
“Chị ơi, em phục chị thật. Em mà gặp cảnh đấy chắc em khóc ngập nhà.”
Tôi xoa vai nó:
“Khóc cũng được. Nhưng khóc xong thì phải đứng dậy. Không ai sống hộ mình.”
Cả nhóm gật gù. Có người còn bảo:
“Chị viết sách đi. Chuyện đời chị đủ thành phim.”
Tôi cười:
“Phim thì không biết, nhưng tôi biết một điều: phản bội không giết chết ai. Nó chỉ giúp mình tỉnh.”
Những đêm một mình
Đêm đầu tiên sau ly hôn, tôi pha một ấm trà. Hơi nước bốc lên, thơm nhẹ. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống đường. Thành phố về đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng xe xa xa.
Tôi nghĩ về anh, về cô bạn cũ, về những ngày tháng đã qua. Tôi không còn giận, chỉ thấy tiếc. Tiếc vì mình đã tin quá nhiều. Tiếc vì đã không nhìn thấy những dấu hiệu nhỏ. Nhưng tiếc cũng chẳng để làm gì. Cuộc đời vẫn phải đi tiếp.
Lời cảnh tỉnh cho những người vợ quá tin Tin tưởng là nền tảng của hôn nhân, nhưng tin mù quáng thì là cái bẫy. Đừng giao hết lòng mình cho ai mà quên giữ lại một phần tỉnh táo. Đừng nghĩ “bạn thân” nghĩa là vô hại, và “chồng hiền” nghĩa là không thể sai.
Nếu ai hỏi tôi bài học lớn nhất, tôi sẽ nói:
“Đừng để lòng tin biến thành sự lười quan sát.”
Giờ tôi sống một mình, bình thản như ly trà nguội. Căn hộ vẫn có cây quất ngoài ban công, vẫn có bình hoa hồng. Mỗi tối, tôi pha trà, nhìn hơi nước bay lên, nghĩ:
“Cuộc đời cũng như nước trà – càng đắng, càng tỉnh.”
Tôi không còn giận ai, chỉ thấy nhẹ. Vì cuối cùng, phản bội không giết chết tình yêu - nó chỉ giúp ta nhận ra ai thật sự xứng đáng để yêu.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
