Lưu ý: Bài viết dưới đây là một câu chuyện hư cấu - hoàn toàn không liên can tới bất kỳ cá nhân nào trong cộng đồng.

 

Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Người ta vẫn nói: đời sống đôi khi giống một cuốn tiểu thuyết – có chương buồn, chương vui, có nhân vật chính diện, phản diện, và có những khúc quanh bất ngờ khiến độc giả phải bật dậy, dụi mắt, tự hỏi: “Ủa,
chuyện này thiệt hả?”. Câu chuyện của ông T, một giáo chức 82 tuổi góa vợ, bắt đầu từ một tủ sách quý và kết thúc bằng một bài học mà ông nói “đáng giá hơn cả mấy chục ngàn đô mình đã mất”.


Tủ sách và lời trăn trối của người vợ yêu văn chương

Bà H – vợ ông T – mất cách đây tám tháng. Một đời giảng dạy văn học, bà để lại không chỉ ký ức dịu dàng
mà còn một tủ sách vài trăm cuốn, toàn những tác phẩm quý, bản in hiếm, có cuốn đã ngả màu thời gian như một chứng nhân lặng lẽ. Trước khi nhắm mắt, bà dặn chồng: “Ông nhớ chọn sinh viên hiếu học, yêu văn chương mà tặng. Sách quý mà nằm mãi trong tủ thì uổng.”


Ông T nghe lời. Ông viết “Cáo thị Tặng sách” trên mười tờ A4, đem dán ở ba đại học trong thành phố. Một
hành động giản dị, chân thành, không ngờ mở ra một câu chuyện dài như một tiểu thuyết trinh thám pha hài.


Sinh viên đến xem sách đông hơn ông tưởng. Có nam, có nữ, có da trắng, da màu, có cả người cùng gốc gác với ông. Nhưng cuối cùng, ông chọn một cô gái 20 tuổi – cô G – vì “nó lễ phép, nói chuyện có duyên, nhìn sách bằng ánh mắt thương tiếc người tặng chứ không phải thèm thuồng sách”.


Ấn tượng đầu tiên bao giờ cũng quan trọng. Và cô G biết điều đó.


Nhận sách và nghệ thuật nói chuyện của cô G

Cô G nói sách nặng, xin đến nhận nhiều lần. Mỗi lần vài chục cuốn. Mỗi lần như vậy, cô lại kể thêm một chút
về hoàn cảnh du học tốn kém, về cha mẹ ở quê nhà phải sống kham khổ để lo cho cô ăn học. Giọng cô mềm như lụa, ánh mắt long lanh như sắp khóc. Ông T nghe mà thương, mà tin, mà thấy lòng mình ấm lại sau những tháng ngày vắng vợ.


Nhà ông rộng, con cháu ở xa, buổi tối chỉ có tiếng đồng hồ treo tường gõ nhịp. Cô G đến thường xuyên, dọn dẹp, cắt tỉa vườn tược, sắp xếp lại tủ sách. Căn nhà bỗng có hơi người trẻ, có tiếng cười, có mùi trà nóng. Ông T thấy vui – một niềm vui hiền lành, không chút toan tính.


Rồi một ngày, cô G nói: “Nhà ông rộng quá, mà con thuê phòng chật chội, lại xa trường. Ông cho con ở tạm
được không?”


Ông T nghĩ: “Nó ngoan, nó chăm, nó thương mình như ông nội. Ở cũng được.” Và cô G dọn vào.


Khoản “mượn” tiền và cái bẫy dính như mật ngọt

Ở được vài tuần, cô G báo tin mẹ cô bị đau đầu gối, cần phẫu thuật thay khớp. Chi phí cao. Gia đình nghèo. Cô khóc. Ông T mềm lòng. Ông cho cô “mượn” vài chục ngàn đô.


Rồi đến lượt bố cô đau cột sống, cần nhập viện. Ông lại cho cô thêm 10 ngàn đô.


Ông T nói: “Tiền mình dành để dưỡng già, nhưng giúp nó lúc khó khăn cũng vui.”


Người già thường tin vào lòng tốt. Người trẻ đôi khi biết cách tận dụng điều đó.


Cú sốc: “Con đang có bầu với ông T”

Một hôm, người hàng xóm chạy sang, mặt tái mét: “Ông T, con bé G nói với tôi là nó đang mang thai… với ông!”


Ông T chết điếng. “Mình tuổi này, chẳng ham hố gì nữa… sao lại để nó dính bầu được?”


Câu nói nghe vừa tội vừa buồn cười, nhưng là tiếng kêu của một người bị đặt vào tình huống phi lý đến mức không biết nên giận hay nên bật cười.


Ông T bình tĩnh. Ông thuê thám tử tư. Cô G không hề hay biết.


Kết quả: cô G có bạn trai. Và cái thai – nếu có thật – là của gã đó.


Màn tống tình - tống tiền và cú lật ngược tình thế

Cô G bắt đầu gây áp lực: “Nếu ông không cho con thêm 20 ngàn đô, con sẽ tung tin ông làm con có bầu.”


Tổng cộng, cô muốn nuốt 50 ngàn đô.


Nhưng lần này, ông T không mềm lòng nữa. Ông đã có bằng chứng. Ông mời cảnh sát đến. Hàng xóm sang làm chứng. Cô G bị tống xuất khỏi nhà, không kịp thu dọn những lời nói ngọt ngào từng dùng để giăng bẫy.


Một màn kịch hạ màn. Khán giả – là những người hàng xóm – thở phào. Ông T thì ngồi xuống ghế, thở dài: “May mà mình còn tỉnh táo.”


Bài học sau những trang sách

Câu chuyện của ông T không phải để cười cợt một cô gái trẻ, cũng không phải để trách móc một ông già cô đơn. Nó là câu chuyện về niềm tin – thứ dễ bị lợi dụng nhất khi người ta đang cần một bàn tay nắm lấy.


Cô G thông minh, duyên dáng, nói năng khéo léo. Nhưng tài năng ấy, thay vì dùng để học hành, để sống tử tế, lại được cô vận dụng như một nghệ thuật lừa gạt. Cô diễn vai “cô sinh viên hiếu học, nghèo khó, biết ơn” một cách xuất sắc đến mức nếu có trao giải Oscar cho vai diễn đời thường, chắc cô lọt vào vòng chung kết.


Còn ông T – một người già sống bằng ký ức và lòng tử tế – lại trở thành khán giả tin vào vai diễn ấy. Ông không dại. Ông chỉ quá tin vào điều tốt đẹp. Và đó là điều khiến câu chuyện này vừa buồn vừa đẹp.


Buồn vì lòng tốt bị lợi dụng. Đẹp vì cuối cùng, sự bình tĩnh và lương tri đã giúp ông thoát khỏi cái bẫy.


Một bài học cho đời

Sau sự việc, ông T nói với người hàng xóm: “Người ta sống lâu rồi mới hiểu: lòng tốt phải có khóa. Mở ra đúng lúc thì cứu người. Mở sai lúc thì hại mình.”


Câu nói nghe nhẹ như gió mà thấm như mưa.


Trong đời sống hiện đại, nơi những câu chuyện lừa đảo tinh vi xuất hiện mỗi ngày, câu chuyện của ông T nhắc ta rằng:
• Tử tế là quý, nhưng phải tỉnh táo.

• Tin người là đẹp, nhưng phải biết chọn người để tin.

• Lời nói ngọt ngào đôi khi là chiếc bẫy được bọc đường.

• Và lòng tốt không phải lúc nào cũng được đáp lại bằng lòng tốt.


Nhưng điều quan trọng nhất: Đừng để một người xấu làm mình mất niềm tin vào những người tốt khác.


Tủ sách của bà H rồi cũng sẽ tìm được người xứng đáng. Còn ông T - sau cú cay cú vì lừa cách "ngoạn mục" ấy - vẫn giữ được thứ quý nhất: Sự bình tĩnh, lòng nhân hậu, và một bài học để kể lại cho đời.

D. Đ. (riêng cho Dân Việt News)