Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Học sinh ra trong một gia đình dân dã ở một vùng nông thôn xa thành phố. Cha anh – ông Bảy – là người đàn ông hiền lành, quanh năm lam lũ với nghề chăn nuôi. Mẹ anh – bà Bảy – tảo tần, chịu thương chịu khó, dành cả đời lo cho chồng con. Hai anh em Học lớn lên trong tình thương mộc mạc ấy, với những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy tiếng cười. Khi Học đỗ đại học rồi lên thành phố lập nghiệp, cha mẹ mừng đến rơi nước mắt. Họ tin rằng đời con mình rồi sẽ khá hơn.


Nhưng khi Học gần bốn mươi tuổi, cha anh qua đời sau một cơn bạo bệnh. Ngày đưa cha về nơi an nghỉ cuối cùng, Học đứng trước linh cữu, nghẹn ngào hứa với cha rằng anh sẽ thay cha chăm sóc mẹ chu đáo, để mẹ
không phải thiếu thốn điều gì. Lời hứa ấy, anh nói bằng tất cả chân thành của một người con.


Rồi Học trở lại thành phố. Công việc làm ăn thuận lợi, anh mở rộng kinh doanh, đi lại như con thoi giữa các vùng miền trên toàn quốc. Thành công đến nhanh, tiền bạc đổ về nhiều đến mức anh không còn nhớ nổi mình đã từng nghèo khó ra sao. Trong guồng quay ấy, Học tin rằng chỉ cần gửi tiền về đều đặn là đã làm tròn chữ hiếu. Anh nghĩ đơn giản: “Mẹ già rồi, chỉ cần có tiền là đủ. Mình bận lắm, về đó cũng chẳng giúp được gì.”


Ban đầu, mỗi tháng anh gọi về cho mẹ một lần. Rồi vài tháng một lần. Rồi nửa năm. Rồi… quên hẳn. Những cuộc gọi thưa dần, ngắn dần, chỉ vài câu hỏi thăm qua loa. Anh luôn kết thúc bằng câu: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, con bận lắm, khi nào rảnh con về.”

Nhưng cái “rảnh” ấy kéo dài suốt bảy năm.

Để tiện việc gửi tiền, Học giao cho Uyển – trợ lý riêng – lo liệu. Anh kể cho Uyển nghe về gia đình mình: mẹ trên bảy mươi, em gái làm giáo viên tiểu học, đã lập gia đình với một thầy giáo dạy Toán. Anh dặn Uyển gửi tiền đều đặn, thỉnh thoảng ghé thăm mẹ, xem bà có cần gì thì báo lại.


Uyển gật đầu, miệng cười ngọt như mía lùi. Nhưng trong lòng cô ta đã tính toán khác.


Những tháng đầu, Uyển gửi tiền đầy đủ, còn bỏ thời giờ tìm đến thăm bà Bảy vài lần. Nhưng khi thấy bà cụ hiền lành, ít nói, lại tin tưởng tuyệt đối vào con trai, Uyển bắt đầu nảy sinh lòng tham. Cô ta cắt bớt tiền gửi, rồi ngừng hẳn. Mỗi tháng, Uyển vẫn báo với Học rằng đã chuyển khoản, còn gửi hình ảnh hóa đơn giả. Cô ta chặn luôn số điện thoại từ bà Bảy gọi lên, sợ bà Bảy liên lạc được với Học.


Tiền của Học – những đồng tiền anh nghĩ là đang nuôi mẹ – thực ra đang nuôi sự giàu có của Uyển.

Còn bà Bảy, nhận được tiền vài tháng rồi không thấy nữa, cũng không trách móc gì. Bà nghĩ: “Chắc con bận quá, quên cũng phải. Miễn nó mạnh giỏi là mừng.” Bà sống bằng tiền lương hưu ít ỏi, thêm sự đỡ đần của cô con gái. Bà vẫn tin con trai mình thương mẹ, chỉ là công việc cuốn đi.


Bảy năm trôi qua như thế.


Một ngày nọ, Học có chuyến công tác về miền Tây. Anh đi ngang vùng nông thôn mà không hề nhớ. Với anh, quê hương giờ chỉ còn là một cái tên mờ nhạt trong ký ức. Nhưng khi dừng xe chờ đèn đỏ ở ngã tư đông đúc, ánh mắt anh vô tình dừng lại trên một bà lão bán hoa tươi bên lề đường dịp Ngày của Mẹ (Mother’s Day).


Một dáng người gầy gò, chiếc áo bà ba bạc màu, mái tóc bạc cột gọn sau gáy. Khuôn mặt ấy… sao quen đến lạ.


Tim Học đập mạnh. Anh tấp xe vào lề, bước xuống, tiến lại gần. Mỗi bước chân như nặng trĩu.


Khi nhìn rõ gương mặt ấy, anh chết lặng.


Là mẹ anh. Là bà Bảy.


Bà đang lúi húi xếp lại bó hoa – cắt từ vườn nhà, đôi tay run run vì tuổi tác. Bà không hề biết con trai mình đang đứng sau lưng, mắt đỏ hoe.


Học gọi khẽ:
– Mẹ…

Bà Bảy quay lại. Đôi mắt già nua mở to, rồi rưng rưng. Bà đưa tay lên miệng, nghẹn ngào:
– Trời đất ơi… Học… con về đó hả con?


Học ôm chầm lấy mẹ. Anh cảm nhận được thân hình gầy yếu, mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể cuốn đi. Anh hỏi dồn dập: sao mẹ lại ra đây thế vầy, sao không dùng tiền con gửi, sao không gọi cho con?


Bà Bảy chỉ cười hiền:
– Mẹ già rồi, có bao nhiêu xài bấy nhiêu. Con bận làm ăn, mẹ không dám phiền. Với lại… lâu rồi mẹ không gọi được cho con. Chắc số con đổi. Học như bị ai tát thẳng vào mặt.


Anh đưa mẹ về nhà. Căn nhà cũ kỹ, xuống cấp, chẳng giống chút nào với hình dung của anh về một cuộc sống “sung túc” mà anh nghĩ mình đã chu cấp. Em gái anh kể lại mọi chuyện: tiền chỉ gửi về được vài tháng rồi mất hẳn. Gọi cho anh thì không được. Uyển thì nói dối rằng mẹ của sếp vẫn khỏe, vẫn nhận tiền đều đặn.


Nghe đến đó, Học run lên vì giận. Nhưng giận Uyển bao nhiêu, anh càng giận chính mình bấy nhiêu.


Anh đã bỏ mặc mẹ suốt bảy năm trời. Anh nghĩ gửi tiền là đủ. Anh nghĩ chữ hiếu có thể thay bằng những con số trong tài khoản. Anh nghĩ mẹ già rồi, chỉ cần vật chất.


Anh sai rồi. Sai đến mức không thể tha thứ cho chính mình.


Ngày hôm sau, Học quay lại thành phố, đối mặt với Uyển. Cô ta chối quanh, rồi bật khóc, rồi xin tha. Nhưng với Học, mọi lời biện minh đều vô nghĩa. Anh không cần nghe thêm gì nữa. Anh chỉ thấy hình ảnh mẹ mình đứng bên lề đường, nắng hắt lên mái tóc bạc, đôi mắt hiền từ vẫn tin rằng con trai bận rộn nên không trách.


Anh nhận ra: tiền không bao giờ thay thế được sự hiện diện của một người con.


Học trở về vùng quê, ở lại bên mẹ nhiều ngày. Anh sửa sang lại căn nhà, đưa mẹ đi khám bệnh, mua cho mẹ những thứ bà chưa từng dám nghĩ đến. Nhưng điều khiến bà Bảy vui nhất không phải là tiền, không phải là đồ đạc mới, mà là việc con trai ngồi bên cạnh, hỏi han, kể chuyện, cười với bà như ngày xưa.


Một buổi chiều, khi hai mẹ con ngồi trước hiên, bà Bảy nói:

– Con à, mẹ không cần gì nhiều. Chỉ cần con nhớ mẹ còn sống trên đời này là được.


Câu nói ấy khiến Học nghẹn lại. Anh hiểu rằng bảy năm qua, người mẹ già ấy đã sống bằng niềm tin, bằng sự bao dung vô hạn dành cho con. Bà không trách, không giận, chỉ âm thầm chờ đợi.


Và anh – một người con thành đạt – lại để mẹ chờ trong cô đơn.


Từ đó, Học thay đổi. Anh thu xếp công việc, về thăm mẹ thường xuyên hơn. Anh không còn nghĩ rằng chữ hiếu có thể gửi qua người khác. Anh hiểu rằng có những điều chỉ chính tay mình làm mới có ý nghĩa.


Và bà Bảy, dù tuổi đã cao, vẫn nở nụ cười hiền mỗi khi thấy con trai bước vào cửa. Nụ cười của một người mẹ,
chỉ cần con trở về là đủ. 

R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)