
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Quân đặt lưng xuống chiếc giường nhỏ trong căn phòng thuê ở ngoại ô Adelaide, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà loang lổ ánh đèn vàng. Bên ngoài, gió đêm thổi qua những hàng cây eucalyptus, tạo thành âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của ai đó. Ba năm du học, ba năm sống xa nhà, vậy mà chưa một lần Quân cảm thấy lòng mình nặng nề như lúc này.
Cậu nhớ lại cuộc điện thoại ban chiều với mẹ. Giọng mẹ run run, cố giữ bình tĩnh khi nghe Quân nói cần thêm tiền đóng học lại vài môn. Mẹ không trách, chỉ hỏi nhỏ: “Con có khó khăn gì không, nói mẹ nghe.”
Chỉ một câu thôi mà khiến tim Quân thắt lại. Cậu biết mình đã làm điều trái với mong mỏi của cha mẹ. Họ gửi gắm vào cậu niềm hy vọng, gửi cả những đồng tiền dành dụm suốt bao năm. Vậy mà Quân – đứa con trai duy nhất – lại đem chúng nướng vào những ván bài vô nghĩa.
Ngày mới sang Úc, Quân là niềm tự hào của cả gia đình. Cậu thông minh, lanh lợi, lại được cha mẹ lo cho đầy đủ. Theo quy định, du học sinh chỉ được làm 20 giờ mỗi tuần, nhưng Quân nhanh chóng tìm được một công việc làm thêm ban đêm, lách luật thêm 5 giờ nữa. Tiền kiếm được nhiều hơn bạn bè, khiến cậu thấy mình “giỏi giang” và tự do hơn người khác.
Rồi một tối, nhóm bạn rủ Quân vào casino “cho biết cảm giác”. Chỉ một lần thử, Quân đã bị cuốn vào ánh đèn rực rỡ, tiếng máy đánh bạc leng keng, và cảm giác hồi hộp khi những con số quay vòng. Lần đầu thắng vài trăm đô, Quân ngỡ như mình tìm được “mỏ vàng”. Cậu lao vào, càng chơi càng thua, càng thua càng muốn gỡ.
Những đêm làm thêm mệt mỏi, những buổi sáng ngủ quên giờ học, những môn thi trượt… tất cả bắt đầu từ đó. Nhưng Quân vẫn tự nhủ: “Mình kiểm soát được. Mình giấu được. Không ai biết đâu.”
Ba năm trôi qua, lời nói dối chồng chất. Mỗi lần gọi về nhà xin tiền, Quân lại dựng lên một lý do mới: tiền sách, tiền nhà, tiền học phí tăng. Cha mẹ tin hết. Họ tin vì họ thương con.
Tối Good Friday năm ấy, khi trường cho nghỉ lễ Phục sinh, cô bạn người Úc tên Melisa rủ Quân đi dự lễ Thương khó tại một nhà thờ gần campus. Quân vốn không quan tâm tôn giáo, nhưng vì nể bạn nên đi theo.
Nhà thờ nhỏ, ánh đèn dịu, tiếng đàn piano vang lên chậm rãi. Không khí trang nghiêm khiến Quân thấy lạ lẫm. Khi chương trình bắt đầu, Mục sư kể về sự hy sinh của Chúa Giê-xu – Đấng chịu chết thay cho tội lỗi nhân loại. Ông nói về một tình yêu không điều kiện, một sự tha thứ dành cho cả những kẻ lầm lạc nhất. Rồi ông đọc câu Kinh Thánh trong Giăng 3:16, diễn ý rằng: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin Con ấy thì không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”
Quân nghe mà tim nhói lên. Lần đầu tiên trong nhiều năm, cậu cảm thấy có ai đó đang nói thẳng vào lòng mình. Những lời ấy như soi rọi vào những góc tối mà Quân cố che giấu: những đêm ngồi trước bàn bài, những lần nói dối cha mẹ, những lần tự nhủ “chỉ lần này thôi”.
Melisa nghiêng sang, thì thầm:
“Chúa yêu cả những người phạm lỗi. Ngài muốn họ quay lại.”
Quân cúi đầu. Một cảm giác xấu hổ dâng lên, như thể tất cả tội lỗi của cậu đang bị phơi bày trước ánh sáng. Cậu nhớ đến câu Kinh Thánh mà Mục sư nhắc đến trong Rô-ma 6:23: “Tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời.”
Cậu đã sống trong tội lỗi, và cái chết ở đây không phải là chết thể xác, mà là sự chết trong tâm hồn – sự trống rỗng, tuyệt vọng, và tự lừa dối chính mình.
Khi Mục sư kêu gọi những ai muốn được cầu nguyện, muốn tin nhận Chúa để được tha thứ và làm lại cuộc đời, Quân thấy tay mình run lên. Cậu không hiểu vì sao, nhưng bàn tay ấy tự động giơ lên.
Khoảnh khắc ấy, Quân cảm giác như có ai đó đặt tay lên vai mình – nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Một luồng ấm áp lan khắp người. Cậu nhắm mắt, để mặc cho nước mắt rơi.
Trong lời cầu nguyện, Quân thầm nói: “Con biết con sai rồi. Con biết con đã làm cha mẹ buồn, đã sống không đúng. Con không xứng đáng được tha thứ… nhưng nếu thật sự có Đấng chịu chết vì tội lỗi của con, xin hãy giúp con làm lại.”
Khi mở mắt ra, Quân thấy Melisa mỉm cười. Không phải nụ cười thương hại, mà là nụ cười của một người tin rằng cậu có thể thay đổi.
Đêm đó, Quân về phòng, mở điện thoại và gọi cho mẹ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu nói thật.
“Mẹ… con xin lỗi. Con đã dùng tiền sai mục đích. Con… con đánh bài. Con thua nhiều lắm. Con giấu mẹ ba năm rồi.”
Ở đầu dây bên kia, mẹ im lặng rất lâu. Rồi bà nói, giọng nghẹn lại:
“Con ơi… mẹ chỉ cần con bình an. Tiền có thể kiếm lại. Nhưng con đừng để mình lạc lối nữa.”
Quân bật khóc. Cậu chưa bao giờ thấy mình nhỏ bé đến thế. Nhưng cũng chưa bao giờ thấy lòng nhẹ đến vậy.
Kể từ đêm Good Friday ấy, trong lòng Quân như có một dòng nước mới chảy qua, rửa sạch những lớp bụi bặm mà cậu đã tích tụ suốt ba năm lầm lạc. Mỗi buổi sáng thức dậy, Quân đều cảm thấy một sự bình an lạ lùng - không phải vì mọi rắc rối đã biến mất, mà vì cậu biết mình không còn phải gánh chúng một mình nữa.
Có những lúc ngồi một mình trong phòng, Quân nhớ lại những lần nói dối cha mẹ, những đêm chìm trong ánh đèn casino, và cậu thấy tim mình thắt lại. Nhưng thay vì tuyệt vọng, cậu cảm nhận một bàn tay vô hình đang nâng cậu dậy. Cậu nhớ đến lời Kinh Thánh trong Thi Thiên 51, nơi vua Đa-vít cầu xin Chúa rửa sạch tội lỗi mình. Quân thấy mình cũng đang thốt lên lời ấy, chân thành và run rẩy.
Điều khiến Quân xúc động nhất không phải là sự nghiêm khắc của Chúa, mà là tình yêu của Ngài - tình yêu đã chọn gánh thay tội lỗi của một kẻ yếu đuối như cậu. Mỗi lần nghĩ đến điều đó, Quân lại thấy lòng mình mềm đi, như thể một đời sống mới đang được nhen lên từ chính sự ăn năn ấy.
Những ngày sau đó, Quân bắt đầu thay đổi. Cậu cắt đứt liên lạc với nhóm bạn cũ, xin nghỉ việc làm đêm, tập trung vào học hành. Mỗi tối, cậu đọc Kinh Thánh, đặc biệt là câu trong II Cô-rinh-tô 5:17, diễn ý rằng: “Ai ở trong Đấng Christ thì trở nên người mới; những điều cũ đã qua đi, mọi sự đều trở nên mới.”
Câu ấy như viết riêng cho cậu. Một người đã từng chìm trong tội lỗi, giờ được trao cơ hội làm lại.
Quân biết con đường phía trước không dễ. Cám dỗ vẫn còn đó, nỗi xấu hổ vẫn còn đó. Nhưng cậu không còn một mình. Cậu tin rằng có Đấng đã gánh thay tội lỗi của mình, và có cha mẹ luôn dang tay chờ đón.
Một chiều cuối tuần, Quân ngồi trong thư viện, ánh nắng chiếu qua khung cửa kính. Cậu mở laptop, viết email cho cha mẹ. Không phải để xin tiền, mà để kể về hành trình mới của mình – hành trình của một người đã từng lạc lối nhưng được tìm lại.
Cuối thư, Quân viết:
“Con biết con đã làm cha mẹ thất vọng. Nhưng con đang thay đổi từng ngày. Con muốn trở thành người mà cha mẹ có thể tự hào. Con tin rằng Chúa đã tha thứ cho con, và con cũng đang học cách tha thứ cho chính mình.”
Khi nhấn nút gửi, Quân mỉm cười. Một nụ cười nhẹ như gió của mùa thu. Cậu biết mình đã bước sang một đời sống mới.
R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)
