Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Liên đặt chân xuống sân bay Sydney vào mười giờ sáng có gió biển hiu hiu, khi mặt trời bắt đầu rực rỡ như một khoanh dưa gang chín tròn trĩnh đặt trên đĩa. Cô kéo chiếc vali màu xanh bạc hà – món quà chia tay của đám bạn thân – mà lòng nặng như thể bên trong không phải quần áo, mà là cả một phần tuổi trẻ còn chưa kịp gấp lại cho gọn.


Cô sang Úc theo diện bảo lãnh gia đình, là người con cuối cùng còn ở Việt Nam. Cha mẹ và hai anh trai đã định cư ở đây từ lâu, chỉ còn mình cô ở lại Sài Gòn, vừa đi làm vừa yêu một người đàn ông hiền lành, yêu nhau hai năm, đủ để quen hơi, quen tiếng, quen cả những buổi tối nhắn tin “em ngủ chưa” dù biết rõ là cô còn đang cày phim Hàn.


Ngày cầm visa trên tay, Liên không vui như người ta vẫn tưởng. Cô chỉ cười gượng, rồi tối đó ôm điện thoại khóc một trận ra trò. Bạn trai cô – anh chàng tên Minh – chỉ biết vuốt tóc cô và nói: “Em cứ đi đi, tương lai của em ở đó”. Nhưng câu nói ấy, thay vì mở ra tương lai, lại như một sợi dây thắt vào tim cô, khiến cô thấy mình bị đẩy đi xa khỏi nơi cô muốn ở lại.


Những ngày đầu ở Úc, Liên như một con mèo nhỏ bị thả vào siêu thị: cái gì cũng lạ, cái gì cũng sáng choang, cái gì cũng khiến cô vừa thích thú vừa hoang mang. Cha mẹ cô vui ra mặt, cứ nhìn cô như thể
cô là món đồ thất lạc nay tìm lại được. Hai ông anh thì trêu: “Qua đây rồi, đừng có đòi về nữa nha, tụi anh không cho đâu”. Liên cười, nhưng nụ cười mỏng như tờ giấy.


Đêm đầu tiên ngủ trong căn phòng mới, cô nằm nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng máy sưởi chạy rè rè,
và tiếng lòng mình thở dài. Ở Việt Nam, giờ này chắc Minh đang chạy xe về nhà sau ca làm, dừng lại mua
ly trà đào cô thích. Ở Việt Nam, đám bạn thân chắc đang tụ tập ăn ốc, chụp hình gửi cô để “chọc quê”. Ở Việt Nam, mọi thứ vẫn tiếp tục, chỉ thiếu mỗi cô.


Còn ở đây, mọi thứ bắt đầu, nhưng thiếu… tất cả.


Liên ghi danh vào lớp Anh ngữ gần nhà, nơi có đủ loại người: người mới sang, người sang lâu rồi nhưng vẫn “không chịu nói tiếng Anh”, người học để đi làm, người học để đỡ buồn. Cô giáo người Úc tóc xoăn,
tên là Margaret, lúc nào cũng cười tươi như thể cuộc đời chỉ toàn nắng đẹp.


Một hôm, trong bài tập nói, cô giáo Margaret yêu cầu mỗi người kể về điều khiến họ lo lắng nhất khi sống ở Úc. Đến lượt Liên, cô đứng dậy, tay run run, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Em… em nhớ nhà. Em nhớ bạn bè. Em nhớ… một người”.


Cả lớp ồ lên, kiểu ồ rất lịch sự của người Úc, còn Margaret thì nghiêng đầu, mắt sáng như vừa phát hiện ra một chương mới trong cuốn tiểu thuyết.


“Love?” – cô giáo hỏi, giọng kéo dài đầy tinh nghịch.


Liên đỏ mặt, gật đầu.


Cô giáo Margaret bước lại gần, đặt tay lên vai cô, nói bằng giọng chậm rãi để cả lớp hiểu: “Liên, homesickness is normal. Missing someone is normal. But you must ask yourself: Are you living for your past, or for your future?”


Câu hỏi ấy như một viên đá rơi tõm vào lòng Liên, tạo ra những vòng sóng lan mãi.


Nhưng tương lai của cô… ở đâu?


Cha mẹ cô mong cô ổn định ở Úc. Hai anh trai thì nói thẳng: “Em mà đòi về Việt Nam là ba mẹ buồn lắm
đó”. Còn Minh thì mỗi ngày nhắn tin: “Em ổn không?”, “Em ăn gì chưa?”, “Em ngủ được không?”. Những câu hỏi nhỏ bé ấy lại khiến Liên càng không ổn.


Cô thấy mình đứng giữa hai bờ: một bên là gia đình, một bên là tình yêu. Một bên là tương lai sáng sủa,
một bên là quá khứ ấm áp.


Cô không muốn làm ai buồn, nhưng chính vì vậy mà cô buồn nhất.


Có những buổi tối, Liên ngồi trong phòng, nhìn ra con đường vắng tanh, chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường như một vệt sơn cũ. Cô tự hỏi: “Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?”.


Cô nhớ tiếng rao đêm, nhớ mùi mưa Sài Gòn, nhớ tiếng xe máy chạy ồn ào, nhớ cả cái nóng hầm hập mà ngày xưa cô từng than trời. Ở Úc, mọi thứ sạch sẽ, trật tự, yên bình – nhưng chính sự yên bình ấy lại khiến cô thấy mình lạc lõng.


Cô thấy mình như một chiếc lá bị gió cuốn sang một vùng đất mới, nhưng gân lá vẫn nhớ cái cành cũ.


Một hôm, sau giờ học, cô giáo Margaret gọi Liên ở lại. Cô giáo đưa cho Liên một tách trà nóng, rồi nói: “Liên, em không cần phải quyết định ngay. Nhưng em phải sống cho mình. Không phải cho sự kỳ vọng của ai khác”.


Liên cúi đầu, nước mắt rơi vào tách trà, hòa vào vị đắng.


“Em sợ… nếu em ở lại, em mất Minh. Nếu em về, em làm ba mẹ buồn”.


Cô Margaret mỉm cười, hiền như một bà tiên: “Life is not about choosing who to hurt. It’s about choosing who you want to walk with”.


Câu nói ấy khiến Liên im lặng rất lâu.


Những ngày sau đó, Liên sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Cô đi học, đi siêu thị, đi dạo công viên, nhưng tâm trí lúc nào cũng như bị treo lơ lửng. Cha mẹ nhìn cô mà lo, còn hai ông anh thì thở dài: “Con nhỏ này đúng là trái tim để ngoài lồng ngực”.


Liên biết mình làm mọi người phiền lòng. Nhưng cô cũng biết mình không thể ép trái tim thôi nhớ Việt Nam, thôi nhớ Minh, thôi nhớ những điều đã làm cô thành chính mình.


Cô sợ tương lai, vì tương lai lúc này chỉ là một khoảng trắng mênh mông. Cô chưa thấy đường đi, chưa
thấy điểm đến. Cô chỉ thấy mình đứng giữa ngã ba, tay không, lòng trống.


Một tối, Minh gọi video. Anh nhìn cô qua màn hình, ánh mắt dịu dàng như mọi khi: “Liên, em đừng cố mạnh mẽ quá. Em buồn thì cứ nói. Anh ở đây”.


Liên bật khóc. Khóc như thể bao nhiêu ngày rồi cô nén lại, giờ mới được phép vỡ òa: “Em không biết phải làm sao. Em không biết tương lai em ở đâu”.


Minh im lặng một lúc rồi nói:


“Em không cần biết ngay. Chỉ cần em biết em muốn gì. Còn lại… mình tính sau”.


Câu nói ấy, đơn giản thôi, nhưng như một bàn tay kéo cô ra khỏi vùng sương mù.


Liên chưa quyết định được gì. Nhưng lần đầu tiên, cô cho phép mình thở. Cho phép mình không phải mạnh mẽ. Cho phép mình sống chậm lại để lắng nghe chính mình.


Cô biết hành trình phía trước còn dài, còn nhiều do dự, còn nhiều nước mắt. Nhưng cô cũng biết: chỉ cần trái tim còn biết thương, thì nó sẽ tìm được đường.


Và Liên – cô gái 25 tuổi, bỡ ngỡ giữa nước Úc rộng lớn - vẫn đang học cách tìm đường như thế. Không
vội. Không ép. Chỉ nhẹ nhàng, từng chút một.


Để một ngày nào đó, khi nhìn lại, cô có thể mỉm cười và nói: “À, hóa ra mình đã đi qua được rồi”.

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)