
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Loan gặp Ji hoon vào một buổi chiều Sydney đổ mưa, khi cả hai cùng trú dưới mái hiên thư viện. Cô gái Việt Nam 18 tuổi, dáng nhỏ nhắn, đôi mắt đen sâu, còn chàng trai Hàn Quốc 19 tuổi, cao gầy, nụ cười hiền như nắng đầu xuân. Họ bắt đầu bằng những câu chuyện vụn vặt: món ăn Việt Nam cay hơn món Hàn, tiếng Việt khó hơn tiếng Hàn, và Sydney thì rộng lớn đến mức cả hai đều thấy lạc lõng.
Tình yêu đến nhẹ như hơi thở. Bốn năm đại học trôi qua, họ cùng nhau vượt qua những mùa thi, những đêm thức trắng, những lần nhớ nhà đến nghẹn lòng. Loan chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người ngoại quốc, nhưng Ji hoon lại là người duy nhất khiến cô cảm thấy bình yên.
Ngày tốt nghiệp, Ji hoon nắm tay Loan, nói bằng giọng run run:
— Loan à… anh muốn đi cùng em đến cuối đời.
Loan mỉm cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt khi cô nghĩ đến cha mẹ mình — những người sống nghiêm túc, mộ đạo, và luôn mong con gái lấy một người Việt cùng niềm tin, cùng văn hóa.
- Cơn giông đầu tiên
Khi Loan báo tin cho cha mẹ, căn nhà nhỏ ở Bankstown như chìm vào im lặng. Mẹ cô đặt chén cơm xuống, tay run nhẹ. Cha cô nhìn Loan thật lâu, ánh mắt vừa thất vọng vừa lo lắng:
- Con quen người ngoại quốc? — giọng ông trầm xuống. — Con có biết hôn nhân không chỉ là tình yêu mà còn là gia đình, là đức tin, là truyền thống không?
Loan cúi đầu. Cô biết.
Mẹ cô nói thêm, giọng nghẹn lại:
- “Chớ mang ách chung với kẻ chẳng tin”. Con có nghĩ đến điều đó không?
Loan bật khóc. Cô yêu Ji hoon, nhưng cô cũng yêu gia đình mình. Cô không muốn làm ai tổn thương.
Cha mẹ Loan quyết định gặp Ji hoon. Họ muốn nhìn tận mắt người con trai đã khiến con gái họ thay đổi cả tương lai.
- Những thử thách bắt đầu
Thử thách thứ nhất: Ngôn ngữ và sự kiên nhẫn
Trong buổi gặp đầu tiên, cha Loan nói chuyện hoàn toàn bằng tiếng Việt, cố tình nói nhanh, dùng nhiều từ cổ, nhiều câu Kinh Thánh.
Ji hoon chỉ hiểu được vài chữ. Nhưng chàng trai ấy không bỏ cuộc. Anh cúi đầu lễ phép, cố gắng trả lời bằng những câu tiếng Việt vụng về:
- Con… yêu Loan… rất nhiều. Con… muốn…học… tất cả… để hiểu gia đình.
Nhưng khi ra khỏi nhà Loan, Ji hoon lặng người. Anh đứng dưới ánh đèn đường, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép
tiếng Việt. Anh sợ mình không đủ tốt. Sợ mình làm Loan thất vọng. Sợ gia đình cô sẽ không bao giờ chấp nhận anh.
Loan nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt anh, lòng cô thắt lại.
— Anh đừng cố quá… — cô nói nhỏ.
Ji hoon lắc đầu, nụ cười mỏng nhưng kiên định:
— Anh không muốn mất em. Dù khó đến đâu… anh cũng học.
Đêm đó, anh ngồi một mình trong căn phòng trọ, đọc từng câu Kinh Thánh bằng tiếng Việt, phát âm sai liên tục nhưng vẫn cố sửa. Anh viết đi viết lại câu:
“Tình yêu hay nhịn nhục, tình yêu hay nhân từ…” như một lời tự nhắc nhở.
Thử thách thứ hai: Công việc nặng nhọc
Cha Loan đưa ra thử thách: mỗi cuối tuần, Ji hoon phải đến giúp gia đình làm vườn, sửa hàng rào, dọn dẹp nhà cửa — những việc mà một chàng trai thành phố như anh chưa từng làm.
Có ngày trời nắng gắt 38 độ, Ji hoon vẫn cặm cụi đào đất, mồ hôi ướt đẫm áo. Có ngày trời mưa, anh vẫn đứng ngoài sân sửa lại mái che bị dột.
Loan nhìn mà xót xa. Cô muốn chạy đến giúp, nhưng cha cô nghiêm giọng:
— Con để nó tự làm. Nếu nó không chịu được, thì nó không xứng đáng với con.
Loan quay đi, nước mắt rơi. Cô không muốn Ji hoon bị thử thách đến kiệt sức. Nhưng cô cũng không dám cãi lời cha. Còn Ji hoon, mỗi lần mệt đến mức muốn ngã xuống, anh lại tự nhủ: “Nếu anh bỏ cuộc, Loan sẽ đau lòng. Anh không thể để điều đó xảy ra.”
Thử thách thứ ba: Đức tin
Cha mẹ Loan yêu cầu Ji hoon tham dự lớp họcKinh Thánh dành cho người mới. Không phải để ép anh cải đạo, mà để xem anh có tôn trọng đức tin của gia đình hay không.
Ji hoon đến lớp đều đặn. Anh đọc từng câu Kinh Thánh bằng giọng lơ lớ, nhưng ánh mắt thì sáng lên mỗi khi hiểu thêm điều gì đó.
Một hôm, anh đọc câu:
— “Hãy yêu thương nhau như Ta đã yêu thương các con.”
Rồi anh quay sang Loan, nói nhỏ:
— Anh nghĩ… Chúa đang dạy anh cách yêu em đúng cách.
Loan bật khóc ngay trong lớp học.
- Tình huống éo le nhất
Một ngày nọ, cha Loan giả vờ nói với Ji hoon:
— Chúng tôi nghĩ… con nên quay về Hàn Quốc. Loan sẽ lấy một người Việt. Con đừng đến nữa.
Đó là thử thách cuối cùng — thử thách mà cha Loan tin rằng Ji hoon sẽ bỏ cuộc.
Tối hôm đó, Ji hoon đứng dưới mưa trước cửa nhà Loan, ướt sũng, tay cầm cuốn Kinh Thánh đã nhàu.
— Con xin bác… cho con thêm cơ hội. Con không đi đâu cả. Con yêu Loan. Con tin Chúa sẽ mở đường.
Loan đứng sau cánh cửa, tay bịt miệng để không bật khóc thành tiếng. Cô chưa bao giờ thấy Ji hoon tuyệt vọng đến vậy. Cô sợ anh sẽ gục ngã. Sợ anh sẽ bị tổn thương vì gia đình mình.
Cha Loan nhìn chàng trai run lên vì lạnh, lòng ông chợt mềm lại. Ông nhớ câu Kinh Thánh:
— “Đức Chúa Trời gần những người có lòng đau thương.”
Có lẽ chính ông cũng đang bị thử thách.
- Phép màu trong bữa tiệc Phục Sinh
Ngày lễ Phục Sinh, gia đình Loan tổ chức bữa tiệc lớn. Cha mẹ Loan mời Ji hoon đến, nhưng không nói rõ lý do.
Ji hoon bước vào, tim đập mạnh. Anh nghĩ mình sắp bị từ chối lần cuối.
Nhưng khi mọi người quây quần cầu nguyện, cha Loan đứng lên, giọng trầm ấm:
— Hôm nay, chúng ta mừng Chúa Giê-xu phục sinh. Ngài đã dạy chúng ta về sự hy sinh, kiên nhẫn và tình yêu không bỏ cuộc. Và ta thấy những điều đó… trong chàng trai này.
Ông quay sang Ji hoon:
— Con đã vượt qua tất cả thử thách mà ta đặt ra. Không phải vì con hoàn hảo, mà vì con thật lòng. Ta tin Chúa đã nhắc nhở chúng ta rằng… tình yêu này là điều nên được chúc phúc.
Mẹ Loan nắm tay con gái, nước mắt rơi:
— Con hãy hạnh phúc, Loan.
Loan òa khóc. Ji hoon quỳ xuống, nắm tay cô:
— Loan… em đồng ý làm vợ anh chứ?
Cô gật đầu, nước mắt hòa vào nụ cười.
Trong ánh nến lung linh, cả gia đình cùng hát bài thánh ca Phục Sinh. Và giữa những tiếng hát ấy, tình yêu của Loan và Ji hoon được chấp nhận — như một phép màu.
Dzoãn Điền (viết riêng cho Dân Việt News)
Ghi chú:
1. 2 Cô-rinh-tô 6:14
2. 1 Cô-rinh-tô 13:4
3. Giăng 13:34
4. Thi Thiên 34:18
