Lưu ý: Bài viết dưới đây là một câu chuyện hư cấu - hoàn toàn không liên can tới bất kỳ cá nhân nào trong cộng đồng.

 

Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Bà Tám năm nay bảy mươi lăm tuổi. Người nhỏ thó, tóc bạc như mây, dáng đi chậm nhưng mắt vẫn sáng như người còn giữ được một góc trời thanh thản trong lòng. Bà sống trong một căn nhà khang trang nằm ở vị trí “vàng”: gần trường học, gần shopping, gần bác sĩ, gần trạm xe buýt, mà ga xe lửa thì chỉ cách chưa tới hai cây số.


Người ta nói đùa: - Nhà bà Tám mà bán, chắc tiền rớt xuống đất cũng kêu “choang choang”.


Bà chỉ cười hiền. Bà đâu nghĩ đến chuyện bán. Căn nhà đó là nơi bà và ông Tám gây dựng, nuôi ba đứa
con lớn khôn: Cúc, Trí, và Tuệ. Giờ ông mất rồi, bà ở một mình, nhưng bà quen rồi. Cái quen của người già
- không cần ai chăm, chỉ cần một góc yên.


- Ngày các con tụ họp

Một buổi chiều, ba đứa con kéo nhau về. Hiếm khi mới đủ mặt như vậy. Bà Tám mừng lắm, tưởng tụi nó nhớ mẹ. Ai dè, sau vài câu hỏi thăm lấy lệ, tụi nó nhìn nhau rồi Cúc - con gái lớn - lên tiếng:

- Má à, tụi con bàn rồi. Má lớn tuổi, ở một mình nguy hiểm lắm. Má bán nhà đi, rồi về ở với tụi con. Mỗi đứa vài tháng, xoay vòng. Tụi con lo cho má.


Trí tiếp lời, giọng nghe như đang đọc bài diễn văn chuẩn bị sẵn:

- Với lại… giờ giá nhà đang cao. Bán bây giờ lời hơn. Chứ để mai mốt, rồi thuế má, rồi chúc thư… phiền lắm.


Tuệ - thằng út - gật đầu lia lịa:

- Má bán đi, rồi giữ lại ít tiền phòng thân. Còn lại, má chia cho tụi con có chút vốn để đầu tư. Má yên tâm,
tụi con tính hết rồi.


Bà Tám nghe mà lòng run run. Tụi nó nói nghe cũng hợp lý. Mà tụi nó thương mình nên mới lo xa như vậy… phải không?


Bà thở dài, rồi gật đầu.


Chỉ một cái gật đầu, bà không biết mình vừa ký vào bản án cô đơn nhất đời.


- Ngôi nhà hai triệu ba và ba phong bì bảy trăm ngàn

Căn nhà bán nhanh đến mức bà còn chưa kịp thu dọn ký ức. Người mua trả 2 triệu 300 ngàn đô. Bà giữ lại 200 ngàn, còn 2 triệu 100 ngàn chia đều cho ba đứa: mỗi đứa 700 ngàn.


Cúc ôm phong bì mà mắt sáng như đèn pha. Trí thì cười tươi như vừa trúng số. Tuệ thì nói cảm ơn má mà
giọng run run… không biết vì xúc động hay vì mừng tiền.


Bà Tám nhìn ba đứa, lòng nhẹ tênh. Bà nghĩ: “Tụi nó có vốn, đời tụi nó đỡ cực. Vậy là mình vui rồi.”


Bà đâu biết, từ giây phút đó, bà không còn nhà. Và cũng không còn chỗ nào thật sự thuộc về mình.


- Ở nhà Cúc – “phòng ngủ” trong gara

Cúc là con gái lớn, nên bà về ở trước. Cúc nói:

- Nhà con chật, má ở tạm gara tụi con sửa lại rồi. Cũng sạch sẽ, thoáng mát.


Thoáng mát thật. Đến mức mùa đông bà phải đắp ba lớp mền mà vẫn lạnh tê đầu gối.


Cúc dặn:

- Má nhớ tắt đèn sớm nha. Điện giờ mắc lắm. Với lại má ăn uống đơn giản thôi, tụi nhỏ còn đi học, tốn kém
lắm.


Bữa cơm của bà thường là chén cơm trắng ăn với cá kho, rau luộc hoặc có khi mì gói. Cúc nói:

- Má lớn tuổi rồi, ăn nhẹ cho dễ tiêu.


Đêm nào bà cũng nghe tiếng xe đóng cửa “rầm” mỗi khi gió thổi. Bà nằm co ro, nghĩ đến ngôi nhà cũ có bếp ngăn nắp, cái bàn ăn mặt đá, cái giường ấm… rồi nước mắt rơi.


- Ở nhà Trí – phòng nhỏ cuối hành lang

Đến lượt Trí. Nó nói:

- Má ở phòng sau nha. Phòng nhỏ nhưng yên tĩnh.


Phòng nhỏ thật. Nhỏ đến mức bà xoay người cũng nghe tiếng tường thở dài.


Vợ Trí thì lạnh như nước đá. Cô ta nói thẳng:

- Con bận lắm, má tự lo nha. Đừng để cháu nó quen, nó phân tâm học hành.


Bà Tám chỉ biết cười trừ.


Bữa ăn, cô con dâu bày ra hai mâm: một mâm cho gia đình, một mâm cho bà. Mâm của bà toàn rau luộc,
cá khô, canh nhạt. Cô ta nói:

- Má lớn tuổi rồi, ăn vậy tốt cho sức khỏe.


Nhưng bà biết, đó là cách người ta tiết kiệm… trên lưng bà.


- Ở nhà Tuệ – chiếc sofa kéo ra thành giường

Tuệ là thằng út, bà thương nó nhất. Nhưng vợ nó thì… trời ơi, còn dữ hơn sấm.


Bà ngủ trên cái sofa kéo ra thành giường. Mỗi sáng phải gấp lại ngay để “không làm nhà cửa bừa bộn”.


Vợ Tuệ nói:

- Má tắm nhanh thôi nha. Nước nóng mắc lắm. Với lại đừng mở đèn nhiều.


Bà nghe mà lòng đau như ai cắt.


Chỉ có thằng cháu trai bảy tuổi - con của Tuệ - là thương bà. Nó thường đòi bà kể truyện cổ tích mỗi tối trước khi nó về phòng ngủ.


Khi bà không còn ở chung nhà, có lần nó tìm cách gọi được điện thoại cho bà:

- Nội ơi, con nhớ nội lắm.


Nhưng chẳng may bị mẹ bắt gặp. Mẹ nó nhanh tay giật lấy điện thoại rồi hét lên:

-,Con xin má. Má làm ơn đừng gọi nữa. Nó nhớ má rồi sao học hành gì được!


Bà nghe mà tim như bị bóp nghẹt.


- Những đêm dài của bà Tám

Đi hết ba nhà, bà nhận ra một điều: Ở đâu bà cũng là người ở trọ.


Không ai muốn bà ở lâu. Không ai muốn bà trở lại.


Đêm nào bà cũng khóc. Khóc vì nhớ nhà cũ. Khóc vì hối hận. Khóc vì mình dại. Khóc vì thương con mà con không thương lại.


Bà tự hỏi: “Phải chi mình đừng bán nhà…” “Phải chi mình đừng nghe tụi nó…” “Phải chi mình còn một chỗ để trở về…”


Nhưng đời đâu có chữ “phải chi”.


- Hội phụ nữ và người bạn mười tuổi trẻ hơn

Sau một vòng xoay, bà thấy rõ rằng từ con gái đến con trai, chẳng có đứa nào dám đứng ra bênh vực bà hoặc bảo vệ bà trước cách đối xử gay gắt hay lạnh nhạt từ chồng, vợ của chúng. Thậm chí, chúng còn hùa theo ngăn cấm mấy đứa cháu ngoại, cháu nội lại gần thỏ thẻ bên bà.


Sống vất vưởng và nhục nhằn như vậy, làm sao bà chịu nổi – bà Tám nghĩ rất kỹ.Cuối cùng, bà phải nhờ hội phụ nữ đồng hương tìm cho bà một chỗ ở tạm.


Nhưng may thay, một người bạn thân - nhỏ hơn bà mươi tuổi - nghe chuyện liền đến đón:

- Chị Tám, về ở với em. Nhà em còn phòng. Chị ở bao lâu cũng được. Không ai đuổi chị đâu.


Bà Tám ôm bạn, nước mắt lưng tròng. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, bà cảm thấy mình được chào đón.


- Quyết định cuối cùng

Một buổi chiều, bà ngồi nhìn nắng tắt, lòng nhẹ như mây. Bà nghĩ:

“Hay là mình về Việt Nam. Về quê. Về nơi mình sinh ra. Với mấy trăm ngàn đô còn lại, mình sống được đến cuối đời. Không ai la, không ai hạn chế đèn, không ai bắt ăn rau luộc mỗi ngày.”


Bà mỉm cười. Lần đầu tiên sau bao tháng, bà thấy mình có tương lai.


Một tương lai không có nhà hai triệu ba. Không có gara lạnh. Không có phòng nhỏ sát cửa sau. Không có
sofa kéo ra thành giường. Không có những ánh mắt khó chịu. Không có những lời nói như dao cắt.


Chỉ có bà - và sự bình yên mà bà xứng đáng.


- Lời nhắn gửi của bà Tám

Đêm cuối trước khi quyết định, bà viết một dòng ngắn trong cuốn sổ tay:

“Tôi đã cho các con tất cả. Nhưng cuối cùng, tôi phải tự cứu mình. Làm mẹ là cho đi. Nhưng làm người, phải biết giữ lại một chút cho mình.”


Bà gấp sổ lại, thở dài, nhưng là một tiếng thở dài nhẹ nhõm.


Ngày mai, bà sẽ đặt vé. Ngày mai, bà sẽ trở về cố hương. Ngày mai, bà sẽ sống phần đời còn lại theo cách bà muốn.


Và lần này, bà sẽ không nghe ai xúi dại nữa.

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)