
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Khánh năm nay năm mươi hai tuổi, cái tuổi mà nhiều người đàn ông đã yên bề gia thất, con cái đề huề, còn ông thì vẫn lận đận trên hành trình tìm một tiếng khóc trẻ thơ trong căn nhà rộng thênh thang của mình. Ông giàu
có, ai cũng biết. Cả thành phố này, nhắc đến doanh nghiệp gỗ của Khánh là người ta nghĩ ngay đến những hợp đồng xuất khẩu bạc triệu, những chuyến hàng đi châu Âu, Mỹ, Nhật.Nhưng ít ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài thành đạt ấy là một trái tim hiền lành, chất phác, và một nỗi mong mỏi âm ỉ suốt bảy năm trời: có một đứa con.
Hương, vợ ông, kém ông mười tuổi, là một phụ nữ sắc sảo, thông minh, làm tư vấn kinh tế cho một công ty xuất nhập cảng lớn. Lương cao, vị trí tốt, giao tiếp rộng. Hai người đến với nhau muộn, khi cả hai đều đã đi qua những
năm tháng mải mê xây dựng sự nghiệp. Họ yêu nhau bằng sự trân trọng của những người trưởng thành, bằng niềm tin rằng dù đến muộn nhưng vẫn là đúng người.
Thế nhưng bảy năm trôi qua, căn nhà vẫn im lìm, không tiếng trẻ con bi bô. Những lần khám sản khoa, những kết quả lạnh lùng: tinh trùng của Khánh yếu, trứng của Hương rụng thất thường, màng tử cung lại mỏng, khó giữ
được phôi. Họ chạy thầy, chạy thuốc, uống đủ loại đông tây y, đi chùa cầu tự, thắp nhang khấn vái… nhưng tất cả chỉ đổi lại sự mệt mỏi và thất vọng.
Đầu năm nay, khi tưởng như hy vọng đã cạn, họ nghe tin bác sĩ Thức - một chuyên gia sinh sản tu nghiệp ở Anh - vừa mở phòng mạch trên con phố nổi tiếng về dịch vụ y khoa. Người ta đồn rằng ông có phương pháp mới, hiệu
quả cao. Khánh và Hương tìm đến, mang theo niềm tin cuối cùng.
Bác sĩ Thức trẻ hơn họ tưởng, chỉ khoảng bốn mươi, dáng người cao, giọng nói trầm ấm, ánh mắt tự tin. Sau hai lần khám, có Khánh đi cùng, ông xác nhận đúng những chẩn đoán trước đây nhưng nói thêm rằng mình có phác
đồ điều trị mới. Khánh được tiêm thuốc tăng cường chất lượng tinh trùng. Hương được kê thuốc điều hòa trứng rụng và tăng độ dày màng tử cung. Hai tuần tái khám một lần. Bác sĩ Thức nói chắc nịch: “Trong vòng ba tháng,
tôi tin sẽ có tin vui.”
Ông Khánh nghe mà lòng rộn ràng. Ông nắm tay vợ, ánh mắt long lanh như trẻ nhỏ. Ông tin. Ông muốn tin. Ông đã chờ đợi quá lâu rồi.
Những lần tái khám đầu tiên, Khánh đều đi cùng. Nhưng rồi công việc ập đến: một đoàn khách nước ngoài sang đặt hàng, hợp đồng lớn đến mức có thể thay đổi cả quy mô công ty. Ông Khánh đành để vợ đi một mình. Ông áy náy, nhưng Hương bảo: “Anh lo công việc đi, em tự lo được mà.”
Tháng thứ ba, một buổi sáng nắng đẹp, Hương bước ra từ phòng tắm, tay run run cầm que thử thai hai vạch
đỏ. Khánh chết lặng vài giây, rồi quỳ xuống, ôm lấy bụng vợ, nước mắt rơi như mưa. Ông cảm ơn trời đất, cảm
ơn vợ, cảm ơn bác sĩ Thức. Ông gọi về báo cho mẹ, giọng run run như đứa trẻ khoe điểm tốt. Mẹ ông khóc nấc vì
mừng.
Từ hôm đó, Khánh nâng niu vợ như nâng trứng hứng hoa. Ông bảo vợ làm việc tại nhà, nếu công ty không đồng
ý thì nghỉ. Ông tự tay nấu ăn, pha sữa, kê gối, xoa chân cho vợ mỗi tối. Ông nói: “Con mình quý lắm, anh không
để em vất vả đâu.”
Nhưng rồi một buổi chiều, khi hai vợ chồng đang làm việc cạnh nhau ở bàn ăn, Hương vào nhà vệ sinh. Laptop của cô để mở. Một tin nhắn Zalo bật lên. Khánh vô tình liếc qua - và tim ông như bị ai bóp nghẹt.
“Hương ơi, em khỏe không? Con chúng ta thế nào? Anh nhớ em quá.”
Khánh đứng chết trân. Mắt ông nhòe đi. Ông không tin vào điều mình thấy. Tay ông run bần bật, nhưng vẫn kịp lấy điện thoại chụp lại màn hình. Ông ngồi xuống ghế, thở không ra hơi. Cả thế giới như sụp đổ.
Từ hôm đó, Khánh sống trong một địa ngục thầm lặng. Ông theo dõi vợ, lặng lẽ, đau đớn. Mỗi lần Hương cười với ông, mỗi lần cô đặt tay lên bụng nói “Con mình ngoan lắm anh à”, là mỗi lần trái tim ông rỉ máu. Ông muốn tin vợ. Ông muốn tin đứa bé là của mình. Nhưng tin nhắn kia như một lưỡi dao cắm sâu vào lòng.
Rồi một ngày, Khánh theo dõi Hương đến một khách sạn gần phòng khám của bác sĩ Thức. Ông đứng ngoài cửa phòng, nghe tiếng cười nói quen thuộc của vợ. Ông không chịu nổi nữa. Ông đạp cửa xông vào.
Hương giật mình, mặt tái mét. Bác sĩ Thức đứng cạnh giường, áo sơ mi còn chưa cài hết cúc. Cả căn phòng nồng nặc mùi phản bội.
Khánh nhìn vợ, ánh mắt ông không còn giận dữ - chỉ còn nỗi đau đến tê dại. Ông hỏi một câu duy nhất, giọng khàn đặc: “Tại sao?”
Hương bật khóc, quỳ xuống, lắp bắp: “Em… em xin lỗi… Em yếu lòng… Em… em muốn có
con quá…”
Khánh quay sang bác sĩ Thức. Người đàn ông có học vị cao, từng tu nghiệp nước ngoài, từng được bệnh nhân kính trọng, giờ đứng đó như một kẻ thất học, trơ trẽn, không biết cúi mặt xuống vì xấu hổ. Ông ta chỉ nói:
“Tôi… tôi yêu cô ấy.”
Khánh bật cười. Một tiếng cười nghẹn ngào, đắng chát. Ông nói: “Anh yêu cô ấy? Anh yêu bằng cách lợi dụng bệnh nhân? Bằng cách phá nát gia đình người khác?”
Không ai trả lời.
Khánh bước ra khỏi phòng, không nhìn lại. Ông cảm giác như mình vừa già đi mười tuổi chỉ trong một buổi chiều.
Những ngày sau đó, căn nhà rộng lớn trở nên lạnh lẽo. Hương cố níu kéo, nhưng Khánh không thể. Ông không thể sống chung với người đã phản bội mình, càng không thể nhìn cái bụng đang lớn dần mà không biết đứa bé có phải máu mủ của mình hay không.
Hôn nhân tan vỡ. Gia đình sụp đổ. Khánh ngồi một mình trong phòng khách, nhìn những bức ảnh cưới treo trên tường. Ông ôm đầu, thở dài. Bao năm gây dựng sự nghiệp, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu yêu thương… cuối cùng không giữ nổi một trái tim.
Ông nhận ra rằng vật chất dư thừa, sự chăm sóc tận tình, lòng chung thủy tuyệt đối - tất cả cũng không đủ để giữ một người nếu người đó không còn muốn ở lại. Ông nhận ra rằng có những nỗi đau không thể đo bằng tiền, không thể chữa bằng thuốc, không thể xoa dịu bằng lời.
Ông nhận ra rằng lòng người - thứ ông tưởng mình hiểu - hóa ra lại là điều khó đoán nhất trên đời.
Khánh nhớ đến lời của một người bạn thân từng nhăc nhở: “Khánh à, mình chỉ cho cậu một câu trong Kinh Thánh, hãy nhớ để mà hành xử… ‘Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa: ai có thể biết được?’ (Giêrê- mi 17:9)”.
Khánh buông tiếng thở dài:
“Đúng. Đúng như vậy!”
Khánh ngồi đó, giữa căn nhà rộng lớn, giàu có, đầy đủ tiện nghi… nhưng trống rỗng đến mức nghe rõ tiếng tim mình vỡ vụn.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
