Lưu ý: Bài viết dưới đây là một câu chuyện hư cấu - hoàn toàn không liên can tới bất kỳ cá nhân nào trong cộng đồng.

Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Người ta thường nói tình yêu có thể làm con người ta hạnh phúc.
Nhưng cũng có khi, tình yêu đi ngang qua đời hai người bạn thân và để lại một khoảng trống mà nhiều năm sau họ mới hiểu: thứ quý giá nhất họ đánh mất không phải là một cô gái, mà là chính tình bạn của mình.
Minh và Thành là hai người bạn như thế.
Hai anh đều là người Úc gốc Việt, gia đình bố mẹ sang Úc đã lâu. Họ gặp nhau ở trường trung học. Minh cao, vui tính, hơi vụng về nhưng có trái tim hiền lành. Thành thấp hơn một chút, ăn nói có duyên, biết cách làm người khác cười và đặc biệt tự tin vào sức hấp dẫn của mình.
Hai anh từng đùa với nhau: “Nếu sau này một đứa cưới trước thì đứa kia phải làm phù rể.”
Chẳng ai ngờ câu nói đùa ấy có ngày trở thành một món nợ tình bạn.
Lên đại học, họ vẫn học cùng thành phố. Hai người thuê hai căn phòng khác nhau nhưng gần nhau, cuối tuần thường gặp nhau. Có hôm hết tiền, cả hai chia nhau một gói mì. Có hôm được lãnh lương, lại kéo nhau đi ăn như hai ông hoàng.
Cho đến một ngày, Hương xuất hiện.
Hương là một cô gái Việt lớn lên tại Úc. Cô không phải kiểu đẹp khiến người ta quay đầu ngay lập tức, nhưng có một vẻ duyên dáng rất khó giải thích. Mái tóc dài, nụ cười hơi nghiêng, giọng nói mềm và đôi mắt lúc nào cũng như đang biết trước người đối diện sắp nói gì.
Minh gặp Hương trước.
Thành biết chuyện.
“Đẹp không?”
Minh trả lời tỉnh bơ:
“Bình thường.”
Thành cười:
“Vậy là đẹp dữ rồi.”
Rồi Thành gặp Hương.
Sau lần ấy, Thành gọi cho Minh:
“Ê, tao nghĩ tao thích cô ấy.”
Minh im lặng vài giây.
“Trùng hợp quá. Tao cũng vậy.”
Cả hai cùng cười.
Nhưng tiếng cười hôm ấy, nếu biết trước tương lai, có lẽ chẳng ai cười nổi.
Hương biết hai người cùng thích mình.
Và có lẽ chính điều đó khiến cô thích thú.
Cô không vội chọn ai.
Minh rủ đi ăn, Hương đồng ý.
Thành rủ đi xem phim, Hương cũng đồng ý.
Minh mua hoa, Hương nhận.
Thành mua một chiếc vòng nhỏ, Hương cũng nhận.
Có hôm Hương nhắn cho Minh:
“Em thấy anh rất hiểu em.”
Tối hôm ấy, cô lại nhắn cho Thành:
“Ở bên anh em thấy vui.”
Hai người bạn bắt đầu trở thành hai người cạnh tranh.
Minh nghĩ mình thắng vì mình chân thành.
Thành nghĩ mình thắng vì mình biết cách làm Hương vui.
Cả hai đều không nhận ra rằng mình đang bước vào một cuộc đua mà chẳng ai tuyên bố luật chơi.
Hương càng lúc càng “lắt léo”.
Có hôm cô gọi Minh:
“Anh có rảnh không? Em muốn nói chuyện.”
Minh bỏ cả buổi học thêm để đến.
Nhưng khi Minh tới, Hương lại bảo:
“Em vừa nhớ ra có việc. Để hôm khác nhé.”
Ngày hôm sau Thành hỏi:
“Hôm qua cô ấy có đi với mày không?”
Minh cười gượng:
“Không.”
Thành cũng cười:
“Cô ấy hẹn tao.”
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Nhưng từ ngày ấy, tình bạn bắt đầu có những vết xước.
Họ không còn kể cho nhau mọi chuyện.
Tin nhắn của Hương trở thành thứ bí mật.
Một cuộc hẹn với Hương trở thành một chiến thắng.
Một bó hoa được cô nhận trở thành một bằng chứng.
Cả hai đều quên mất rằng ngày trước họ từng chia nhau gói mì cuối tháng, còn bây giờ lại tính toán từng nụ cười của một người con gái.
Rồi Hương đi du lịch Úc.
Nghe có vẻ kỳ lạ, bởi cô đang sống tại Úc, nhưng chuyến đi ấy là một hành trình dài cùng nhóm bạn qua nhiều vùng miền. Và trong một điểm dừng chân, cô gặp Daniel — một Việt kiều Mỹ về Úc thăm người thân.
Daniel khác hẳn Minh và Thành.
Anh sống tại Mỹ, công việc ổn định, ăn nói chững chạc. Không cố làm Hương cười, cũng chẳng chạy theo cô. Khi Hương nói, anh lắng nghe. Khi cô im lặng, anh không tìm cách lấp đầy khoảng trống.
Điều khiến Minh và Thành mất ngủ suốt nhiều tháng, Daniel chỉ cần làm trong vài ngày.
Anh không săn đón Hương. Hương lại bắt đầu săn đón anh.
Tin ấy đến với Minh và Thành như một gáo nước lạnh.
“Cô ấy chọn Daniel?”
Minh hỏi.
Thành đáp:
“Ừ.”
“Vậy còn tụi mình?”
Thành nhún vai:
“Chắc tụi mình là... vòng loại.”
Câu nói khiến cả hai cùng bật cười.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, họ cười với nhau thật lòng.
Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc.
Hương và Daniel quyết định tiến tới hôn nhân. Cô rời Úc sang Mỹ.
Ngày Hương ra đi, Minh và Thành cùng đến sân bay.
Hai người đứng cách nhau vài bước.
Không ai nói với ai câu nào.
Hương kéo vali, quay lại:
“Em xin lỗi nếu thời gian qua đã làm hai anh buồn.”
Minh cười:
“Không sao.”
Thành nói:
“Chúc em hạnh phúc.”
Hương đi rồi.
Hai người bạn đứng nhìn qua lớp kính.
Máy bay cất cánh.
Minh thở dài:
“Cuối cùng cô ấy cũng chọn...”
Thành đáp:
“Ừ. Chọn người không chạy theo cô ấy.”
Minh bật cười.
Thành cũng cười.
Rồi Minh nói:
“Thành này... tụi mình ngu thật.”
Thành nhìn bạn:
“Rất ngu.”
Hai người cười lớn giữa khung cửa bước ra khỏi khu xuất ngoại.
Một cuộc tình thất bại, nhưng một tình bạn có vẻ đang được cứu sống.
Từ hôm đó, họ trở lại như ngày xưa.
Không còn giấu nhau chuyện tình cảm.
Không còn cạnh tranh.
Không còn hỏi ai đẹp trai hơn, ai ga-lăng hơn.
Họ bắt đầu nói với nhau về những chuyện quan trọng hơn: công việc, gia đình, tuổi già và một câu hỏi tưởng đơn giản mà cả hai từng bỏ quên:
“Bao giờ lấy vợ?”
Minh nói:
“Chắc phải về Việt Nam tìm.”
Thành gật đầu:
“Úc hết người rồi.”
Minh cười:
“Không phải hết người. Là tụi mình hết cơ hội.”
Năm sau, cả hai cùng về miền Tây.
Một người bạn giới thiệu cho Minh một cô gái ở Cần Thơ.
Thành thì quen một cô gái ở Vĩnh Long.
Hai cô gái không quá son phấn, nói chuyện chân chất, cười hiền và đặc biệt không thích những trò thử lòng.
Minh sau vài lần gặp đã nói với Thành:
“Tao nghĩ lần này được.”
Thành hỏi:
“Không sợ cô ấy làm mày chạy vòng vòng nữa à?”
Minh cười:
“Không. Cô ấy bảo nếu thích thì nói thẳng. Không thích thì cũng nói thẳng.”
Thành gật gù:
“Vậy là văn minh hơn tụi mình ngày trước.”
Hai đám cưới diễn ra cách nhau chưa đầy một năm.
Minh cưới cô gái Cần Thơ.
Thành cưới cô gái Vĩnh Long.
Cả hai đưa vợ sang Úc.
Trong một buổi tiệc nhỏ tại nhà Minh, bốn người ngồi quanh bàn. Hai cô vợ nhìn nhau cười, còn Minh và Thành kể lại chuyện ngày xưa.
Đến đoạn Hương xuất hiện, hai người cùng im lặng.
Rồi Thành nâng ly:
“Cảm ơn Hương.”
Vợ Thành ngạc nhiên:
“Cảm ơn ai?”
Minh cười:
“Nếu không có cô ấy, chắc hai anh em này chưa chắc còn chơi với nhau.”
Vợ Minh bật cười:
“Vậy ra phải cảm ơn người ta?”
Thành đáp:
“Phải. Người ta lấy đi một cuộc tình, nhưng trả lại một tình bạn.”
Cả bàn cười.
Ngoài cửa sổ, buổi chiều Úc dịu xuống. Gió lướt qua hàng cây. Hai người đàn ông từng có lúc tưởng rằng mình là tình địch, nay ngồi cạnh nhau, mỗi người một gia đình, một người vợ, một cuộc đời.
Họ nhìn lại những năm tháng cũ và hiểu rằng có những người bước vào đời ta để ở lại.
Cũng có những người bước vào chỉ để dạy ta một bài học.
Hương đã từng khiến hai người bạn thân quay lưng với nhau.
Nhưng cuối cùng, chính sự ra đi của cô lại khiến họ nhậnra một điều rất đơn giản:
Một người con gái có thể làm trái tim ta rung động, nhưng một người bạn thật lòng có thể đi cùng ta qua cả một đời.
Tình yêu đôi khi giống như một chuyến xe.
Ta tưởng đó là chuyến xe cuối cùng của đời mình, nên cố chen lên bằng mọi giá. Đến khi xe chạy mất, ta mới phát hiện con đường phía trước còn rất dài.
Còn tình bạn chân thành thì khác.
Nó giống một con đường quê miền Tây: quanh co, có lúc lầy lội, có lúc nắng cháy, nhưng nếu hai người thật sự quý nhau, họ vẫn có thể quay lại tìm nhau sau những lần lạc mất.
Minh và Thành đã từng đánh mất nhau vì một cô gái.
May mắn thay, họ không đánh mất nhau mãi mãi.
Và có lẽ đó mới là cái kết đẹp nhất của một câu chuyện mang tên Tình Đời.
Bởi sau cùng, đời người không được đo bằng bao nhiêu người đã đi qua trái tim ta, mà bằng bao nhiêu người, sau tất cả những giận hờn, hơn thua và hiểu lầm, vẫn còn đứng bên ta khi chúng ta ngoảnh lại.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
