Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Tôi tên Vân, hai mươi ba tuổi, gái sông nước miền Tây, nói chuyện còn vương cái giọng “dạ thưa” nghe quê quê mà mấy đứa bạn ở xứ người hay chọc. Tôi sống ở nước ngoài đã mấy năm, vậy mà mỗi lần mở miệng vẫn bị lộ tẩy liền. Nhưng thiệt tình, cái giọng quê đó chưa bao giờ làm tôi buồn bằng cái thân phận con gái trong một gia đình mà người ta coi đàn bà như cái bóng.

Tôi là chị cả trong ba chị em gái. Ba tôi làm công nhân hãng sắt, còn má thì phụ việc ở tiệm thực phẩm Á châu. Nghe vậy tưởng nhà cũng bình thường, ai dè bình thường mỗi ngày là cảnh ba say xỉn, chửi má từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ, rồi quay qua sai biểu tôi như người hầu. Ba ghét má vì “không đẻ nổi thằng con trai nối dõi”. Tới lúc má sinh đứa út, cũng là con gái, ba nói nguyên câu mà tôi nhớ tới giờ: “Tao sợ quá rồi, thôi triệt luôn đi, khỏi đẻ nữa cho tốn cơm.” Má tôi khóc tới sưng mắt, còn tôi thì đứng nép sau cánh cửa, nghe mà thấy tim mình như bị ai bóp.

Tôi lớn lên trong cái nhà mà đàn bà chỉ được quyền im lặng. Tôi quen với chuyện đó, nhưng không bao giờ thấy nó đúng.


Hôn nhân... đổi đời?
Năm tôi hai mươi mốt, có người quen giới thiệu tôi cho một gia đình khá giả trên thành phố. Họ có mỗi thằng con trai độc nhất, tên Khương, nghe đâu hiền lành, có công ăn việc làm ổn định. Ba má tôi mừng như bắt được vàng, còn tôi thì… thôi kệ, đời mình chắc vậy.

Ngày cưới, nhà chồng tiếp đãi tôi như công chúa. Má chồng – bà Bảnh – lúc nào cũng tay bắt mặt mừng, em
chồng – con Mùi – thì ríu rít hỏi han. Khương cũng tử tế, ít nói nhưng biết quan tâm.

Tôi nghĩ bụng: “Chắc ông trời thương mình rồi.” Nhưng cái gì đẹp quá thì hay… hết đẹp.

Qua năm thứ hai, tôi vẫn chưa có tin vui. Mấy lời xì xầm bắt đầu xuất hiện. “Con nhỏ đó chắc khó có con.” “Không biết có giữ nổi thằng Khương không.” “Nhà này mà tuyệt tự thì sao?”

Tôi nghe hết, nhưng ráng nuốt vô trong.

Rồi tới giữa năm, tôi mang bầu. Cả nhà đổi thái độ liền – chăm sóc, hỏi han, nấu món này món kia cho tôi ăn.
Tôi cũng mừng, nghĩ chắc mọi chuyện sẽ khá hơn.
Ai dè…


Cú trở mặt chỉ vì… giới tính của 1 sinh linh
Lần siêu âm đầu tiên, bác sĩ nói thai có vẻ là bé gái. Tôi chưa kịp vui thì mặt chồng tôi sầm xuống. Má chồng thì thở dài, còn con Mùi thì liếc tôi như thể tôi cố tình làm điều gì sai.

Từ hôm đó, nhà chồng lạnh như băng. Khương đi làm về không thèm hỏi tôi một câu. Má chồng thì thôi chăm sóc, còn em chồng thì nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh như tôi là thứ đồ rẻ tiền.

Tới tháng cuối cùng mà còn có thể “hủy”, cả nhà kéo tôi vô phòng khách, nói thẳng:
- Bỏ đi. Để có cơ hội khác. Không thì ký giấy ly hôn rồi ra khỏi nhà.

Tôi nghe mà tay chân lạnh ngắt. Tôi năn nỉ, tôi khóc, tôi nói con nào cũng là con, miễn khỏe mạnh là được. Nhưng họ không nghe. Họ chỉ muốn một đứa con trai.

Cuối cùng, tôi thu dọn đồ, lấy chút tiền dành dụm hơn một năm, rồi lặng lẽ rời khỏi căn nhà đó. Không một lời
tiễn, không một ánh mắt nhìn thương hại.


Nhà lạ ấm hơn nhà chồng
Tôi đến ở nhờ nhà một ông bà lớn tuổi người Việt mà tôi quen trong cộng đồng. Họ thương tôi như con, không
hỏi nhiều, chỉ nói: “Con cứ ở đây, sanh nở cho khỏe.”

Những tháng cuối thai kỳ, tôi vừa mệt vừa tủi. Nhưng ít ra, tôi được sống trong một căn nhà không ai xem tôi như cái máy đẻ.
Rồi ngày sinh cũng tới. Tôi đau gần mười tiếng, tưởng như chết đi sống lại. Nhưng khi nghe tiếng khóc oe oe, tôi bật khóc theo. Y tá bế đứa bé lại gần tôi và nói:
- Chúc mừng, là bé trai.

Tôi sững người. Trời đất ơi, bé trai. Siêu âm sớm sai. Tôi ôm con mà nước mắt rơi như mưa. Không phải vì con là trai hay gái, mà vì tôi biết: nếu tôi còn ở nhà chồng, chắc họ đã ôm lấy đứa nhỏ này như báu vật. Còn tôi… tôi chỉ là cái vỏ.


Gia đình chồng kéo tới
Tin lan nhanh lắm. Có người nói lại cho nhà chồng tôi. Chỉ vài ngày sau, họ kéo tới nhà ông bà chủ, đông đủ từ Khương tới má chồng và con Mùi.

Họ đứng trước cửa, mặt mày tươi rói như chưa từng đuổi tôi đi.

- Vân, cho má bồng cháu. Về nhà đi con. Nhà mình cần thằng nhỏ.

Tôi đứng ôm con, nhìn họ mà thấy lòng mình trống rỗng. Họ không cần tôi. Họ chỉ cần đứa bé trai đang nằm
trong tay tôi.

Tôi nói chậm rãi, rõ từng chữ:
- Con không về. Và con cũng không đưa con của con cho ai hết.

Má chồng đổi sắc mặt liền, còn Khương thì đứng im như cục đá. Con Mùi thì bĩu môi: “Chị nghĩ chị nuôi nổi nó hả?”

Tôi cười nhẹ, cái kiểu cười mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể cười trong lúc đó:
- Tôi nghèo thiệt, nhưng tôi không nghèo tình thương. Còn mấy người giàu thiệt, nhưng giàu mà không có trái tim thì cũng như không.

Họ bỏ về, để lại cái nhìn hằn học. Nhưng tôi không còn sợ nữa.


Bài học cho gia đình còn trọng nam khinh nữ
Giờ con tôi đã được vài tháng. Mỗi lần nhìn nó ngủ, tôi lại thấy mình mạnh mẽ hơn hồi xưa nhiều lắm. Tôi hiểu một điều: làm mẹ không phải để phục vụ ai. Làm vợ cũng không phải để chịu đựng ai. Con gái hay con trai đều là con người, đều là máu thịt, đều đáng được yêu thương như nhau.

Tôi kể câu chuyện này không phải để trách móc ai, mà để nhắc những gia đình còn giữ nếp nghĩ cũ:

Đừng lấy giới tính của một đứa trẻ để đo giá trị của người phụ nữ.

Đừng biến con gái thành cái tội.

Đừng biến con trai thành cái cớ để hành hạ người khác.

Thời buổi này, người ta bay lên mặt trăng, khám phá đại dương, làm ra bao nhiêu điều kỳ diệu… mà vẫn có
những người nghĩ con gái là “không đáng”. Nghĩ vậy không chỉ sai, mà còn tội nghiệp cho chính họ – vì họ không biết trân trọng một nửa thế giới.

Còn tôi, một cô gái miền Nam chất phát, sống xa xứ nhưng không xa được nỗi đau của những người phụ nữ giống mình, chỉ mong một điều:

Con tôi lớn lên trong một thế giới mà nó không phải chứng kiến cảnh đàn bà bị xem thường chỉ vì họ là đàn bà.

Và nếu một ngày nào đó nó hỏi tôi: “Má ơi, sao má phải một mình nuôi con?”, tôi sẽ ôm nó vào lòng và nói:

- Vì má chọn con. Và má chọn chính mình.

(Bài viết của 1 đọc giả nữ gửi Dân Việt News)

           KINH THÁNH                   

“Trong Đấng Christ… chẳng có nam hay nữ; vì hết thảy anh em đều là một.”(Ga-la-ti 3:28 )