Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Thiên hạ hay nói “làm dâu trăm họ”, ý chừng phận đàn bà bước vô nhà chồng là phải chịu đủ điều tiếng, đủ nỗi thiệt thòi. Nhưng chuyện của Tuyết – con dâu bà Ngân – lại đi ngược đời. Người ta làm dâu thì sợ mẹ chồng, còn Tuyết thì thấy mẹ chồng hiền như cục đất, hiền tới mức… dễ lợi dụng. Và chính cái hiền đó mở ra trong lòng Tuyết một con đường tối tăm mà chính cô ta cũng không ngờ mình dám bước vô.


Tuyết năm ni hai mươi bảy, đẹp, trắng, giọng nói nhỏ nhẹ như gió sớm. Ngày cưới, Tuyết nói thẳng với Tuấn –
chồng nó – rằng:
“Em cưới anh nhưng em không chịu cảnh sống chung. Em muốn ở riêng, tự do, thoải mái.”


Tuấn thương vợ, gật đầu cái rụp. Nhưng đời mô ngờ, cưới xong, hai đứa dọn về nhà bà Ngân ở tạm vài tháng cho “đỡ tốn tiền thuê nhà”, rồi… ở luôn.


Căn biệt thự của bà Ngân rộng mênh mông, trị giá vài triệu đô, có người làm quét dọn, có người lo bếp núc, có
chú Sáu làm vườn. Bà Ngân bảy mươi ba tuổi, dáng nhỏ, tóc bạc trắng, nói năng từ tốn, thương con thương cháu
hết mực. Bà sống một mình từ ngày ông mất, nên khi vợ chồng Tuấn về ở chung, bà mừng như bắt được vàng.


Tuyết thì khác. Cô ta nhìn quanh căn nhà rộng thênh thang, nhìn mấy người làm đi qua đi lại, nhìn cái phòng ngủ lớn bà Ngân nhường cho hai vợ chồng… rồi trong lòng nổi lên một thứ ham muốn khó gọi tên.
“Ở đây sướng quá. Ngồi nhà mát ăn bát vàng thiệt rồi.”


Ý nghĩ đó như hạt giống rơi xuống đất ẩm, nảy mầm nhanh hơn cả lương tri của Tuyết.


Những mầm mống đầu tiên
Ban đầu, Tuyết chỉ thấy… tiện. Có người nấu ăn, có người dọn dẹp, có người giặt đồ. Tuyết khỏi phải động tay
động chân. Nhưng rồi, càng ở lâu, Tuyết càng thấy căn nhà ni… đáng để mình sở hữu.


Một buổi tối, Tuyết nằm bên Tuấn, nói nhỏ:
“Anh, mai mốt mẹ già rồi, mình cũng phải tính. Nhà ni để ai? Anh là con trai cả mà.”

Tuấn cười hiền:
“Thì sau ni chia cho anh em. Mẹ còn khỏe mà em.”

Tuyết quay mặt vô tường, mắt mở trừng trừng trong bóng tối. Cô ta không muốn “chia” mà lại muốn… tất cả.

Từ hôm đó, Tuyết bắt đầu để ý từng thói quen của bà Ngân. Bà thích ăn nhạt, uống nước ấm. Tuyết thì bảo người
làm nêm mặn hơn, đưa nước ngọt cho bà uống “cho có sức”. Bà Ngân hay để đồ đạc đúng chỗ, Tuyết lại vô tình – mà thật ra cố ý – dời chỗ này chỗ kia, khiến bà lúng túng tìm hoài không ra.

Bà Ngân nhiều lần cười hiền:
“Chắc mẹ già rồi, hay quên.”

Tuyết nghe mà trong lòng dậy lên một niềm vui kỳ quái.


Những trang nhật ký sai trật
Một ngày, Tuyết lén mua một cuốn sổ da, bắt đầu ghi chép:
“Ngày 12: Mẹ để quên chìa khóa trong tủ lạnh.”

“Ngày 15: Mẹ hỏi đi hỏi lại một chuyện.”

“Ngày 20: Mẹ làm đổ ly nước.”

Những chuyện nhỏ xíu, chuyện ai già cũng gặp, nhưng vô tay Tuyết, nó biến thành bằng chứng “đãng trí”.
Tuyết viết đều đặn, chữ nắn nót, câu văn lạnh lùng như người ngoài cuộc. Tuyết không thấy áy náy. Cô nghĩ:
“Sau ni đưa cho bác sĩ, ai cũng tin. Mình chỉ đang… chuẩn bị tương lai.”


Ngày Tuyết mở lời
Một chiều mưa, Tuyết ngồi bên Tuấn, giọng buồn buồn:
“Anh, em lo cho mẹ. Mẹ càng ngày càng quên. Lỡ có chuyện chi… mình mang tội.”

Tuấn thở dài:
“Anh cũng thấy mẹ hay quên thiệt.”

Tuyết liền đưa cuốn sổ:
“Anh coi đi. Em ghi lại hết để theo dõi. Em sợ mẹ bệnh mà mình không biết.”

Tuấn đọc, mặt tái lại.
“Trời… sao mẹ như ri mà anh không hay?”

Tuyết nắm tay chồng, giọng nhỏ như gió thoảng:
“Hay… mình đưa mẹ vô viện dưỡng lão? Ở đó có bác sĩ, có người chăm. Mình cũng đỡ lo.”

Tuấn im lặng rất lâu. Rồi gật đầu.

Tuyết mỉm cười, nụ cười chỉ có Tuyết biết là nụ cười của sự thắng thế.


Ngày bà Ngân rời nhà
Bà Ngân nghe con nói muốn đưa mình vô viện dưỡng lão thì sững người.
“Mẹ… làm phiền tụi bây đến rứa sao?”

Tuấn ôm vai mẹ:
“Không phải phiền. Con lo cho mẹ.”

Tuyết đứng bên, mắt rưng rưng như thương lắm.

Ngày bà đi, trời nắng đẹp. Bà nhìn căn nhà lần cuối, đôi mắt buồn nhưng không trách ai. Bà chỉ nói:
“Ở đây vui vẻ nghe con.”

Tuyết gật đầu, lòng nhẹ tênh.


Nhân quả bắt đầu từ những điều nhỏ
Nhưng đời mô dễ như Tuyết tính.
Từ ngày bà Ngân vô viện dưỡng lão, Tuấn thay đổi. Anh ít cười, ít nói, hay ngồi thẫn thờ. Một hôm, anh nói:
“Anh nhớ mẹ. Nhà ni rộng mà lạnh quá.”

Tuyết khó chịu:
“Anh nhớ thì vô thăm. Có chi mô.”

Tuấn nhìn vợ, ánh mắt lần đầu có chút nghi ngờ:
“Sao anh thấy… mọi chuyện nhanh quá. Mẹ vô đó rồi, em vui lắm hả Tuyết?”

Câu hỏi đó như mũi kim chích vô lòng Tuyết. Cô giật mình, nhưng rồi che giấu bằng giọng ngọt như mật:
“Em chỉ lo cho mẹ thôi.”

Nhưng Tuấn không còn tin hoàn toàn nữa.


Sự thật hé lộ
Một ngày, người làm trong nhà - cô Hạnh - tìm gặp Tuấn.
“Cậu chủ… tôi có chuyện muốn nói. Mấy bữa ni, tôi thấy cô Tuyết dời đồ của bà chủ lung tung. Bà tìm không ra, cứ tưởng mình quên. Rồi chuyện ăn uống… bà dặn ăn nhạt mà cô Tuyết cứ bảo nêm mặn. Tôi thấy lạ lắm.”

Tuấn nghe mà mặt tái mét.
“Cô chắc chứ?”
“Dạ, tôi thấy nhiều lần. Tôi thương bà chủ, mà không dám nói.”

Tuấn run tay. Những trang nhật ký Tuyết đưa… những chuyện “đãng trí”… tất cả bỗng trở nên mờ ám.


Cơn bão ập đến
Tuấn về nhà, thấy Tuyết đang ngồi soi gương. Anh hỏi thẳng:
“Tuyết, em có cố ý làm mẹ rối trí không?”

Tuyết giật mình, nhưng rồi cố giữ bình tĩnh:
“Ai nói với anh? Em làm chi rứa?”

Tuấn ném cuốn nhật ký lên bàn:
“Những chuyện ni… có bao nhiêu là thật? Hay em dựng lên?”

Tuyết cứng họng. Lần đầu tiên, cô thấy kế hoạch của mình lung lay.
Tuấn nhìn vợ, mắt đỏ hoe:
“Anh thương em, nhưng anh thương mẹ hơn. Nếu em làm điều chi sai… anh không tha thứ được.”

Câu nói đó như tiếng sét giữa trời quang.


Hậu quả
Tuấn xin cho mẹ về lại nhà. Bà Ngân yếu hơn trước, nhưng vẫn hiền như cũ. Bà không trách con dâu, chỉ nói:
“Chắc mẹ già, tụi bây lo lắng quá.”

Nhưng Tuấn thì hiểu. Anh âm thầm giữ khoảng cách với Tuyết. Tình cảm vợ chồng rạn nứt từng ngày.

Một tối, Tuyết ngồi một mình trong phòng, nhìn căn nhà rộng lớn mà cô từng mơ sở hữu. Giờ đây, Tuyết thấy
lạnh, trống, và đáng sợ. Cô hiểu rằng chính mình đã gieo một hạt giống độc, và giờ nó đang gặt lấy trái đắng.

Trong lòng Tuyết vang lên câu mà bà ngoại cô từng nói:
“Con ơi, ai gieo gió thì gặt bão. Làm ác thì chịu hậu quả.”

Và như lời Kinh Thánh:
“Tiền công của tội lỗi là cái chết.”

Không phải cái chết của thân xác, mà là cái chết của tình thương, của niềm tin, của hạnh phúc mà Tuyết từng có.


Câu chuyện của Tuyết không có tiếng la hét, không có cảnh dữ dội. Chỉ có một người đàn bà trẻ, vì lòng tham
mà đánh mất chính mình. Và một người mẹ già, hiền như cục đất, vẫn dang tay tha thứ.


Đời thiệt khó lường. Nhưng nhân quả thì không sai bao giờ. 

R. N.(viết riêng cho Dân Việt News)

                  KINH THÁNH                           
“Đức Giê-hô-va ghét kẻ nói dối, nhưng Ngài
vui lòng về người chân thật.” (Châm ngôn 12:22)