Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe lên đã thấy mát lòng, có những câu nghe lên đã thấy đau, và có những câu nghe lên… hơi rùng mình. “Tham như đỉa đói” thuộc nhóm cuối cùng. Chỉ bốn chữ thôi mà mở ra cả một thế giới hình ảnh: con đỉa đen sì, trườn trườn trong bùn, đánh hơi thấy hơi ấm là bám vào, hút cho đến khi no căng như trái cà pháo. Người Việt xưa không dùng hình ảnh nhẹ nhàng để nói về lòng tham; họ chọn thứ gì gây ám ảnh, để ai nghe cũng phải giật mình mà tự soi lại mình.


- Câu nói này xuất phát từ đâu?
“Đỉa” là sinh vật gắn liền với đời sống nông nghiệp lúa nước. Trước khi có thuốc diệt côn trùng, trước khi có ủng cao su, người nông dân lội ruộng là chuyện thường ngày. Và trong ruộng thì… đỉa là “đặc sản”. Chúng bám vào
chân, vào bắp vế, vào tay, hút máu đến khi no căng thì tự rơi xuống. Người xưa quan sát cảnh ấy nhiều đến mức biến nó thành một ẩn dụ đạo đức.


Câu tục ngữ “tham như đỉa đói” có thể xuất hiện từ thời trung đại, khi xã hội Việt Nam còn vận hành theo mô hình làng xã, ruộng đồng là trung tâm kinh tế. Không có tài liệu ghi lại “năm phát minh”, nhưng nó chắc chắn ra đời từ trải nghiệm thực tế của người nông dân – những người hiểu rõ nhất thế nào là sự bám riết không buông của đỉa.


Trong Lĩnh Nam chích quái và Việt sử yếu lược, nhiều câu chuyện dân gian đã mô tả thói tham lam bằng hình ảnh động vật, nhưng đỉa là hình ảnh đặc biệt “đời”, đặc biệt “Việt Nam”, đặc biệt “không thể nhầm lẫn”.


- Đỉa được chọn để nói về lòng tham?
Vì đỉa có ba đặc tính rất giống… người tham:
Bám dai: Một khi đã bám thì khó gỡ, giống như người tham đã nhắm vào lợi thì không chịu buông.

Không biết đủ: Đỉa hút máu đến khi căng tròn, không có khái niệm “thôi đủ rồi”. Người tham cũng vậy: càng có càng muốn thêm.

Ẩn mình trong bùn: Đỉa không bao giờ xuất hiện ở nơi sạch sẽ. Lòng tham cũng thường nảy nở trong môi trường mờ ám, thiếu minh bạch.

Vậy nên, khi người Việt nói “tham như đỉa đói”, họ không chỉ chê trách mà còn cảnh báo: lòng tham không chỉ xấu, mà còn… đáng sợ.


- Điển tích phú hộ và con đỉa vàng
Trong dân gian miền Bắc có câu chuyện kể rằng: Ngày xưa có một anh phú hộ giàu nứt đố đổ vách nhưng keo kiệt và tham lam. Một hôm anh ta bắt được một con đỉa to bằng ngón tay cái, màu vàng óng. Thầy bói trong làng bảo đó là “đỉa thần”, ai nuôi nó sẽ giàu thêm. Anh phú hộ mừng rỡ, nuôi đỉa trong chum nước, ngày nào cũng thả tay vào cho nó hút máu, nghĩ rằng càng cho nó ăn thì càng phát tài.


Đỉa lớn dần, vàng hơn, bóng hơn. Nhưng anh phú hộ thì ngày càng xanh xao, gầy rộc. Một hôm, đỉa lớn đến mức phá chum, bám vào cổ anh ta. Người nhà chạy vào thì thấy anh phú hộ nằm bất động, còn con đỉa vàng thì no căng, rơi xuống đất rồi biến mất.


Câu chuyện kết thúc bằng 4 câu lục bát:
“Lòng tham mỗi lúc lún sâu
Khác nào đỉa đói bám lâu không rời!
Hút nhiều nổ bụng tức thời
Tham thâm gia sản, cuộc đời tiêu tan!”


Dù chỉ là truyền thuyết, nó phản ảnh triết lý đạo đức của người Việt: lòng tham không chỉ làm hại người khác mà còn quay lại nuốt chính chủ nhân của nó.


- Ý nghĩa triết lý - đạo đức của câu tục ngữ
• Lòng tham là cái hố không đáy
Người xưa tin rằng “biết đủ là giàu”. Người tham thì ngược lại: càng có càng thiếu. Giống như đỉa đói, không bao giờ tự dừng lại. Câu tục ngữ nhắc nhở: nếu không biết điểm dừng, con người sẽ đánh mất cả sức khỏe, danh dự,
lẫn nhân tính.


• Tham lam làm hỏng quan hệ
Đỉa bám vào ai thì người đó đau. Người tham bám vào lợi thì người xung quanh cũng khổ. Gia đình rạn nứt, bạn bè xa lánh, xã hội mất niềm tin - tất cả đều bắt đầu từ lòng tham.


• Tham lam dẫn đến tự hủy
Trong triết lý Phật giáo, tham là một trong “tam độc”: tham – sân – si. Nó làm mờ trí tuệ, khiến con người hành động mù quáng. Còn trong Kinh Thánh, tham dẫn đến mọi điều ác “Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi
điều ác”
(1 Ti-mô-thê 6:10a).


Câu tục ngữ “tham như đỉa đói” không chỉ chê trách mà còn cảnh báo: người tham sẽ tự làm hại chính mình.


• Hình ảnh mạnh để răn dạy mạnh
Người Việt không dùng hình ảnh nhẹ nhàng để nói về điều nguy hiểm. Họ chọn con đỉa - thứ ai cũng sợ - để tạo ấn tượng sâu sắc. Một bài học đạo đức muốn hiệu quả thì phải khiến người nghe nhớ lâu, và hình ảnh đỉa đói thì… khó mà quên được.


- Câu chuyện thể hiện lòng tham vận hành
Hãy tưởng tượng một làng quê nhỏ. Có anh Tư, làm ruộng chăm chỉ, sống đủ ăn. Một hôm anh thấy nhà hàng xóm trúng mùa, bán được giá. Anh Tư bắt đầu so đo: “Sao mình không giàu như họ?” Từ đó, anh bỏ công việc thường ngày, chạy theo những vụ đầu tư “nghe nói là lời to”. Anh vay nợ, mua giống lạ, mua phân bón đắt, rồi lại vay thêm để mua máy móc.


Nhưng trời không chiều lòng người. Mùa đó hạn hán, giống lạ chết sạch. Anh Tư nợ chồng nợ, bán cả trâu lẫn đất. Người làng nhìn anh mà thở dài: “Tư ơi, tham như đỉa đói thì có ngày trắng tay.”


Câu chuyện ấy không chỉ xảy ra trong làng quê. Nó xảy ra trong công ty, trong gia đình, trong xã hội hiện đại. Lòng tham không phân biệt thời đại; nó chỉ thay đổi hình thức.


- Vì sao câu nói này vẫn còn giá trị?
Vì lòng tham là thứ không bao giờ lỗi thời. Vì con người dù sống trong ruộng bùn hay trong thành phố hiện đại vẫn có những lúc muốn “hút thêm chút nữa”.


Vì xã hội càng phát triển, cám dỗ càng nhiều, và bài học về sự biết đủ càng quan trọng.
 

“Tham như đỉa đói” không chỉ là câu chê trách. Nó là lời nhắc nhở: hãy sống vừa phải, biết điểm dừng, biết giữ mình. Đừng để lòng tham biến ta thành thứ mà chính ta cũng không muốn trở thành.

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)