Bài hát về cha, nghe 1 lần nhớ cả một đời
Bài hát về cha, chỉ cần một câu nhạc vang lên là lòng bỗng chùng xuống. Ta nhớ một căn nhà, một mái hiên, một buổi chiều mưa, một chiếc xe cũ, và một người đàn ông ngồi lặng lẽ ở đầu bàn. Âm nhạc có một khả năng rất kỳ lạ: nó không chỉ đưa ta trở về một thời điểm, mà đôi khi đưa ta trở về với một con người - với cha, với những điều tưởng như nhỏ bé nhưng lại neo vào ký ức rất lâu.
CHA VIỆT TRONG 100 NĂM THEO VẬN NƯỚC
Để nhìn lại một trăm năm lịch sử Việt Nam, ta không bắt đầu từ triều đại, hiệp định hay những cuộc chiến. Ta bắt đầu từ… người cha. Từ một người đàn ông đứng giữa sân nhà, con cái đứng chung quanh, ông nói một câu và cả nhà làm theo; đến một người cha đi làm, con đi học, vợ buôn bán; rồi đến một ông già ngồi ở cuối bàn ăn, hỏi nhỏ: “Các con ăn cơm chưa?”. Ba người cha ấy, mỗi người mang một thời, một vận nước.
Tiếng Gõ Nhỏ Trong Ngôi Nhà Rộng Ở Xứ Người
Buổi sáng ở Úc thường bắt đầu bằng một thứ yên tĩnh rất… Úc. Yên tĩnh đến mức ông Quân – người đàn ông Việt 73 tuổi mới sang đây được sáu năm – đôi khi phải đứng giữa phòng khách mà lắng tai, coi thử mình có còn nghe được tiếng gì của đời sống hay không. Căn nhà rộng của vợ chồng cậu con trai, sáng nào cũng trống trải như một sân ga không người.
Chiếc đồng hồ của cha
Buổi sáng hôm ấy, ông Lâm đi bộ chậm hơn thường lệ trên con đường nhỏ dẫn vào khu chợ người Việt ở Cabramatta. Không phải vì tuổi tác – ông mới ngoài năm mươi, thân hình vẫn rắn rỏi – mà vì từ ngày vợ mất, ông học cách bước chậm để tính toán từng khoản chi trong đầu: tiền điện, tiền nước, tiền học của con gái út đang học ở TAFE.
Korowoi: Người cất nhà trên cây
Giữa rừng mưa nhiệt đới phía đông nam Papua, nơi những tán cây cao như muốn chạm trời, có một cộng đồng từng khiến thế giới sửng sốt vì cách sống tưởng như bước ra từ truyện cổ: dựng nhà trên những thân cây cao vút. Đó là người Korowai – một trong những cộng đồng bản địa đặc biệt nhất của Indonesia. Nhưng đằng sau những bức ảnh “người sống trên ngọn cây” đầy mê hoặc là một câu chuyện phức tạp hơn nhiều: về môi trường, gia đình, niềm tin, sự tiếp xúc với thế giới hiện đại và cả cách thế giới đôi khi nhìn họ bằng
một chiếc kính hiếu kỳ hơi… quá đà.
