Đời sống
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ,...
TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột
CHUYỆN ĐỜI - Bộ não có tài… bịp bợm
Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ
CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Mồm miệng đỡ tay chân
ỐC VÒI VOI
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Phụ nữ mới: Không dâu, không mẹ… chỉ là vợ ?
Buổi chiều ở một quán cà phê góc phố tại Bankstown, ba cô gái người Việt thuộc thế hệ 9X - Gen Z ngồi sát nhau, vừa nhâm nhi trà sữa vừa cười khúc khích. Nhưng câu chuyện họ bàn không hề nhẹ: “Tao muốn cưới, nhưng tao không làm dâu đâu nha”, “Tao còn không chắc muốn đẻ nữa”, “Cưới thì cưới, chứ tao không muốn biến thành người hầu của nhà chồng”.
Lòng biết ơn
Trong dịp năm hết Tết đến, nhiều người thường qua cơ hội đó để bày tỏ lòng biết ơn. Ngước có đạo, thường đến chúa chiền, nhà thờ hay hội thánh để bày tỏ lòng biết ơn Trời đã ban dư dật ơn phước, sự an toàn khỏe mạnh cùng với công ăn việc làm hanh thông trong năm vừa qua.
Người ta cũng tỏ lòng biết ơn qua quà cáp biếu tặng đối với người.
BẢN CHẤT CỦA SỰ CHIA SẺ
Chia sẻ là một trong những phẩm chất đẹp nhất của con người. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có sức lan tỏa mạnh mẽ, đủ
để làm ấm một trái tim, thay đổi một cuộc đời, hoặc đơn giản chỉ để nhắc chúng ta rằng mình không hề đơn độc. Chúng ta có thể chia sẻ của cải, tiền bạc (nhằm giúp đỡ), chia sẽ kinh nghiệm, thông tin (hướng dẫn hay chỉ dạy) hoặc chia sẻ nỗi niềm riêng tư (tâm sư). Nhưng chia sẻ bắt nguồn từ đâu? Vì sao có người sẵn lòng mở lòng, còn có người lại khép chặt? Và chia sẻ như thế nào để không biến mình thành nạn nhân của sự lợi dụng?
Tập tục đi lễ đầu năm
Dưới những ngày Tết rực rỡ, khi phố xá lấp lánh sắc hoa và lòng người chùng xuống sau một năm bươn chải, hình ảnh người Việt rộn rã bước vào chùa, nhà thờ, hội thánh hay những nơi thờ tự linh thiêng đã trở thành một nét văn hoá quen thuộc. Đó không chỉ là một thói
quen, mà còn là một trạng thái tâm linh đặc biệt: vừa tìm về cội nguồn, vừa gửi gắm hy vọng, vừa tự soi lại mình trong khoảnh khắc giao mùa.
HUYỀN THOẠI VỀ TRÁI BƯỞI VÀNG
Ở vùng đất ven sông Cổ Giang, nơi sương sớm còn đọng trên lá như những giọt ngọc trời rơi xuống, có một ngôi làng nhỏ tên là Làng
Bưng Tràm. Làng ấy vốn hiền hòa, ruộng đồng phì nhiêu, người dân chất phác như đất phù sa. Nhưng cũng chính nơi ấy, một câu chuyện kỳ lạ đã xảy ra — câu chuyện mà đến tận bây giờ, mỗi độ Tết về, người ta vẫn nhắc nhau mà rùng mình, không dám bày bưởi lên bàn thờ.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
