Thứ ba, 28/07/26, 21:42 Australia/Sydney


Đời sống

Bán anh em xa, mua láng giềng gần

Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn, mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.

TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột

TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột
Nếu ai đó hỏi rằng bi kịch gia đình bắt đầu từ đâu, thì câu trả lời thường không nằm trong những cú đấm đầu tiên, cũng không phải ở những lời nói nặng nề. Nó bắt đầu từ những điều nhỏ hơn nhiều: một cái liếc mắt thiếu tôn trọng, một bữa cơm bị dời lại “để cho cháu ăn trước”, hay một câu nói vô thưởng vô phạt kiểu “để đó, mẹ không cần biết đâu”. Những thứ nhỏ bé ấy, khi tích tụ đủ lâu, có thể trở thành một cơn bão lớn mà không ai kịp nhận ra.

CHUYỆN ĐỜI - Bộ não có tài… bịp bợm

CHUYỆN ĐỜI - Bộ não có tài… bịp bợm
Trong thời đại mà người ta có thể trở thành “người tử tế” chỉ bằng vài tấm hình từ thiện đăng lên Facebook, niềm tin trở thành món hàng xa xỉ. Nó không còn được xây bằng thời gian, mà bằng… hiệu ứng đám đông. Và khi niềm tin trở nên dễ mua, thì cũng dễ bị bán đứng. Câu chuyện về X – một doanh nhân “thành đạt” theo tiêu chuẩn của những buổi tiệc cộng đồng – là minh họa hoàn hảo cho kiểu lừa đảo không áp đặt, không bạo lực, chỉ cần nụ cười và vài cái bắt tay.

Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại

Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Buổi tối Hà Nội, nhất là những đêm mùa đông, có một thứ âm thanh rất riêng: tiếng phách gỗ cạch cạch vang lên giữa màn sương mỏng, rồi giọng rao kéo dài như một nét chấm phá của phố phường: “Ai tẩm quất không?”

Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa

Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
Nếu muốn hiểu một dân tộc, hãy nhìn vào món họ thường đem ra bàn ăn mỗi ngày. Với người Việt, đó là hũ dưa cải bẹ vàng ươm, chua thanh, giòn rụm. Với người Hàn, đó là kim chi đỏ rực, cay nồng, lên men mạnh mẽ như chính tính khí bán đảo Triều Tiên. Hai món tưởng chừng giống nhau - đều là rau muối chua - nhưng lại mang hai câu chuyện lịch sử, khí hậu, tâm lý và cả… vi sinh vật hoàn toàn khác nhau.

TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo

TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
Nếu ai hỏi Xuyến, 35 tuổi, rằng hạnh phúc là gì, thì chỉ cần nhìn vào nụ cười của nàng bảy năm trước trong ngày cưới là đủ hiểu. Hạnh phúc lúc ấy có tên, có hình, có hơi thở – Quân, người đàn ông mà nàng từng tin là “phiên bản hoàn hảo nhất của đàn ông trên trái đất”.

CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng

CHUYỆN ĐỜI  - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
Thiện đến Úc từ năm bảy tuổi. Cái tuổi còn chưa biết nhớ quê, chưa biết thương tiếng mẹ đẻ. Lớn lên giữa trường lớp, bạn bè, công việc toàn tiếng Anh, tiếng Việt của Thiện chỉ còn là những mảnh vụn lẫn lộn: nghe được thì nghe, nói thì ú ớ, câu được câu chăng. Nhưng Thiện hiền, chăm chỉ, và có một niềm tin rất Việt Nam: có học, có nghề, có đạo đức thì rồi sẽ có gia đình hạnh phúc.

TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ

TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ
Buổi chiều Sydney hôm ấy đẹp đến mức người ta tưởng như thiên nhiên cũng muốn đứng ra làm phù dâu. Nắng vàng trải nhẹ lên thảm cỏ mướt của Centennial Park, nơi một đám cưới sang trọng đang chuẩn bị diễn ra. Những chiếc ghế trắng xếp thẳng hàng, cổng hoa hồng trắng – xanh pastel tinh tế, và chiếc thảm lụa dẫn vào lễ đài ngoài trời khiến khách mời vừa đến đã phải trầm trồ.

CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn

CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Liên đặt chân xuống sân bay Sydney vào mười giờ sáng có gió biển hiu hiu, khi mặt trời bắt đầu rực rỡ như một khoanh dưa gang chín tròn trĩnh đặt trên đĩa. Cô kéo chiếc vali màu xanh bạc hà – món quà chia tay của đám bạn thân – mà lòng nặng như thể bên trong không phải quần áo, mà là cả một phần tuổi trẻ còn chưa kịp gấp lại cho gọn.

Mồm miệng đỡ tay chân

Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.
Tôi yêu tiếng Dân tôi

Bán anh em xa, mua láng giềng gần

Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn, mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.