Tin nước Úc
Nếp sống phong lưu xưa và giàu sang nay
Người Việt ta từ xưa vốn có hai niềm vui lớn: một là sống sao cho đẹp, hai là...
Vàng kể chuyện mình về hành trình giá cả suốt một thế kỷ tại Úc (1925-2025)
Mùa đông năm nay - từ Adelaide đến Sydney: Hai thành phố, một nỗi lạnh chung
Nàng dâu thế kỷ 21 và cuộc “đảo chính” trong gia đình
Mối lo của Úc khi dân số chạm mốc 30 triệu - Có thể nào dân đông thì nước mạnh?
Tự sự của một tờ tiền giấy - Khi Anh Quốc muốn thay hình nhân vật lịch sử
Người Aboriginal với quá trình 65,000 năm trên đất Úc
Úc: Tuổi già, thuốc tây và nền kinh tế thầm lặng
Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Những bóng quê đi qua đời người
Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
CHÍNH PHỦ LÃNH ĐỦ 1 NGHỊCH LÝ: Mùa Đông 2026 ở Úc: Cúm và RVS gia tăng, số người chích ngừa lại giảm
Ông Minh, 52 tuổi, sống ở vùng Woodville cách trung tâm thành phố Adelaide (Nam Úc - SA) khoảng 10 cây số về phía Tây và Tây Bắc - vùng được báo chí gọi vui là “khu nhà người Việt của Adelaide" - kể rằng mùa Đông năm nay có gì đó… sai sai. “Sáng nào cũng nghe hàng xóm ho như đồng ca,” ông nói, “mà lạ cái, người đi chích ngừa lại ít hơn năm ngoái.”
Từ ma mãnh đến quỷ quyệt
Trong kho tàng tiếng Việt, chữ “ma” xuất hiện nhiều đến mức nếu gom lại thành một đoàn, chắc đủ mở… hội nghị thượng đỉnh. Từ ma quỷ, ma xó, ma men, ma túy đến ma lanh, ma mãnh, ma le, rồi cả ma sơ - vốn chẳng liên quan gì đến cõi âm nhưng vẫn bị kéo vào danh sách. Điều thú vị là: “ma” trong đời sống Việt không chỉ là bóng hình lẩn khuất sau lũy tre, mà còn là một kiểu người - một kiểu tính - một kiểu hành xử.
Úc ẩn mình: Những cảnh quan đẹp... mê hồn
Khi nhắc đến cảnh quan Úc, phần lớn du khách - và cả nhiều người Úc - thường nghĩ ngay đến Opera House, Uluru, Bondi Beach hay Great Ocean Road. Nhưng nước Úc rộng đến mức nếu mỗi ngày bạn đi một nơi mới, có lẽ phải mất vài đời người mới khám phá hết. Và giữa những biểu tượng nổi tiếng ấy, vẫn tồn tại những vùng đất đẹp đến mức… khó tin, nhưng lại lặng lẽ đứng ngoài mọi sách hướng dẫn du lịch.
Thời đại ngưng chớp mắt ... vì điện thoại
Buổi sáng ở Sydney, 7 giờ rưỡi, ánh nắng xiên qua những tòa nhà kính, phản chiếu lên dòng người đang đổ về ga Town Hall. Trong dòng
người ấy, có một điều thú vị: ai cũng cúi đầu. Không phải cúi để buộc dây giày, không phải cúi để tránh gió, mà cúi để nhìn vào chiếc điện thoại đang sáng rực như một ngọn đèn dẫn đường.
Tuổi già không tàn phai: Một vòng thế giới quanh những bậc cao niên
Họ không phải nghệ nhân chuyên nghiệp, cũng chẳng phải những người thợ được trả công. Họ chỉ là những cụ ông đã bước qua tuổi 65
– theo định nghĩa “người cao tuổi” của hầu hết các quốc gia phát triển – nhưng vẫn chọn dành thời gian của mình để làm mới những món
đồ chơi bằng gỗ, rồi tặng lại cho trẻ em trong các gia đình ly hôn. Một hành động nhỏ, nhưng đủ để thấy tuổi già không phải là đoạn cuối tàn
phai, mà là một chương mới của sự hữu ích.
Hành trình đi tìm “điện trời”
Tôi bắt đầu câu chuyện này không phải từ phòng thí nghiệm, không từ một bài báo khoa học, mà từ… hóa đơn tiền điện. Một buổi chiều Adelaide nắng như đổ lửa, hai đứa con sinh đôi của tôi vừa chịu ngủ được 20 phút, tôi tranh thủ mở email và thấy hóa đơn điện tháng này tăng thêm gần 40 đô. Tôi thở dài, rồi tự hỏi: “Trời cho nắng nhiều như vậy, sao mình không hứng mà xài?”
Người giao báo giấy: Cây cầu nhỏ nối bạn đọc với quê hương
Vào những buổi sáng thứ Năm hàng tuần, dẫu trời Sydney lạnh, nóng, mưa, hay nắng… tôi - người giao báo giấy Việt ngữ giữa thế kỷ 21 - vẫn dậy sớm, lục đục xếp từng xấp báo Dân Việt News lên xe. Người ta bảo thời đại này ai còn đọc báo giấy nữa. Tôi chỉ cười, vì tôi biết: vẫn còn những người Việt, ở những góc nhỏ bé của xứ sở chuột túi này, chờ tôi như chờ một mẩu quê nhà.
Cảm xúc dâng trào khi nghe nhạc phẩm Chị Tôi
Sáng Chủ nhật, 31/05/2026. Một buổi sáng cuối thu trên đất Australia. Chỉ vài tiếng nữa thôi, mùa đông sẽ chính thức gõ cửa. Đây đã là mùa đông thứ sáu của tôi nơi xứ người. Ngoài trời chỉ 13 độ C. Gió se lạnh luồn qua những tán cây trước hiên nhà. Nắng vẫn vàng, nhưng là thứ nắng nhạt nhòa, yếu ớt như đang cố níu lại chút hơi ấm cuối cùng của mùa thu. Tôi pha một tách cà phê, ngồi lặng bên khung cửa sổ rồi
bật bài hát Chị Tôi của Trần Tiến.
Lời của người đã khuất: Tiếng vọng từ tro cốt trong lòng biển
Mấy con, mấy cháu thương yêu của tui, Tui nói nghe nè, chết rồi mà còn biết buồn, biết nhớ, biết tủi thân, biết cằn nhằn, biết triết lý… chắc chỉ có mấy bà già Nam Bộ như tui thôi. Người ta nói “chết là hết”, chớ tui thấy… chưa hết đâu nghen. Còn nhiều thứ lắm: còn thương, còn nhớ, còn giận, còn trách, còn cười, còn triết lý như phù sa mùa nước nổi. Chỉ có cái là… không còn cái miệng để nói. Thành ra bữa nay tui ráng gom hết mấy hạt bụi của tui lại, viết cho con cháu nghe một lần cho đã.
