Tin nước Úc
Nếp sống phong lưu xưa và giàu sang nay
Người Việt ta từ xưa vốn có hai niềm vui lớn: một là sống sao cho đẹp, hai là...
Vàng kể chuyện mình về hành trình giá cả suốt một thế kỷ tại Úc (1925-2025)
Mùa đông năm nay - từ Adelaide đến Sydney: Hai thành phố, một nỗi lạnh chung
Nàng dâu thế kỷ 21 và cuộc “đảo chính” trong gia đình
Mối lo của Úc khi dân số chạm mốc 30 triệu - Có thể nào dân đông thì nước mạnh?
Tự sự của một tờ tiền giấy - Khi Anh Quốc muốn thay hình nhân vật lịch sử
Người Aboriginal với quá trình 65,000 năm trên đất Úc
Úc: Tuổi già, thuốc tây và nền kinh tế thầm lặng
Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Những bóng quê đi qua đời người
Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Hành trình “nhập tịch” của phô mai Úc ở Việt Nam
Buổi sáng ở một quán cà phê nhỏ trên phố Nguyễn Huệ, cô phục vụ đặt lên bàn một lát bánh mì nướng vàng ruộm, bên trên là lớp phô mai Cheddar tan chảy, thơm ngậy. Một vị khách trẻ cười khúc khích: “Phô mai này ngon như ở Úc luôn đó!” – câu nói tưởng chừng vu vơ, nhưng lại gói gọn cả hành trình dài của miếng phô mai ngoại quốc đang “nhập tịch” vào khẩu vị Việt.
Những cây cầu nhỏ
Có những ký ức của tuổi thơ Việt Nam không nằm trong sách vở, không nằm trong bảo tàng, mà nằm vắt vẻo trên một thân tre cong cong, lắc lư theo gió, kêu kẽo kẹt mỗi khi có người bước qua. Đó là những cây cầu tre, cầu khỉ, cầu dừa – những chiếc cầu nhỏ bé nhưng từng gánh cả một thời tuổi thơ, một thời nghèo khó, một thời hồn nhiên đến mức chỉ cần qua được cầu là thấy mình… anh hùng.
Tiền lương khó mà theo kịp giá nhà
Sáng nào tôi cũng ra quán cà phê quen ở góc đường Beamish, Campsie, ngồi nhâm nhi ly “ flat white”, nhìn người ta đi làm sớm. Ở tuổi 82, tôi đã sống ở Sydney hơn nửa đời người, vậy mà mỗi lần nhìn những căn nhà gạch đỏ hai tầng mọc lên san sát, tôi lại nhớ cái thời mình mới đặt chân đến Úc năm 1973 – khi Sydney còn hiền như cô gái mới lớn, và giấc mơ mua nhà… gần lắm, với tay là tới.
Công nghệ mài và cắt hột xoàn
Tôi là một phụ nữ Việt trung niên sống ở Úc, trước giờ chỉ quen mua vàng. Vàng dễ bán, dễ cất, dễ tính. Còn hột xoàn? Trời đất, tôi từng nghĩ đó là thứ dành cho mấy bà “quý tộc”, còn mình thì… thôi khỏi. Nhưng rồi bạn bè ai cũng lấp lánh như đêm Noel ở thành phố Cảng, tôi nhìn lại tay mình thấy trống trải quá. Thế là tôi quyết định “đi học lại từ đầu”, tìm hiểu xem hột xoàn từ đâu ra, sao lại đắt đỏ, sao có viên to viên nhỏ, sao nghe nói Ấn Độ đang thiếu hột để mài, và quan trọng nhất: làm sao để khỏi mua lầm hột xoàn nhân tạo.
Bữa ăn Địa Trung Hải - Bí mật của một lối sống khỏe, đẹp và thong dong
Nếu có một nơi trên thế giới mà con người dường như sống chậm hơn, khỏe mạnh hơn, và ăn uống như thể mỗi bữa ăn là một lễ hội nhỏ, thì đó chính là vùng Mediterranean basin – cái nôi của một trong những mô hình dinh dưỡng được ca ngợi nhất hành tinh. Người ta nói: “Muốn sống lâu, hãy ăn như người Địa Trung Hải.” Nhưng họ là ai? Họ sống ra sao? Và vì sao người Việt, người Úc - những cư dân cách xa nửa vòng trái đất – lại được khuyên học theo?
BBQ - Khi miếng thịt nướng trở thành linh hồn của Úc
Nếu phải chọn một biểu tượng văn hoá khiến người Úc đồng loạt gật gù “đúng rồi đó”, thì ngoài kangaroo, Vegemite và cricket, chắc chắn phải kể đến BBQ. Nhưng để hiểu vì sao BBQ lại trở thành một phần không thể tách rời của đời sống Úc, ta phải lần ngược lại một chút - về nguồn gốc của nó, về cách mà một phương thức nấu ăn đơn giản đã trở thành một nghi thức xã hội, rồi thành một “tôn giáo nhẹ” của người dân nơi đây.
Anh hề: Mũi kim bọc nhung đâm trúng tim gan kẻ quyền thế
Trong mọi nền nghệ thuật sân khấu – từ tuồng cổ, chèo, cải lương đến kịch nghệ Âu – Mỹ – luôn có một nhân vật đặc biệt: anh hề.
Người ta tưởng anh chỉ để mua vui, làm khán giả bật cười, xua tan không khí căng thẳng. Nhưng thật ra, anh hề chính là “mũi kim bọc nhung”: đâm trúng tim gan kẻ quyền thế mà vẫn khiến họ… bật cười.
CÂY KHẾ : một góc trời tuổi thơ
Tôi năm nay sáu mươi lăm tuổi, tóc đã bạc gần hết, sống ở Úc hơn bốn mươi năm, vậy mà mỗi lần nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy rõ mồn một cái sân sau nhà ba má ở Huế. Nơi đó có một gốc khế già, thân sần sùi, rễ nổi lên như những đường gân của người lao động lam lũ.
Dưới gốc khế ấy, ba chị em tôi – tôi, con chị Hai, và con em Út – đã từng nô đùa, cãi nhau, rồi lại ôm nhau cười khúc khích.
