Chủ nhật, 13/09/26, 10:59 Australia/Sydney


Tin nước Úc

Người đã qua đời vẫn chuyển tiền đi…

Người đã qua đời vẫn chuyển tiền đi…
Minh bắt đầu nghi ngờ không phải vì số tiền, mà vì… giờ giấc. Ngày 15, đúng 9 giờ 12 phút sáng, tài khoản của cha anh - ông Dũng, người đã mất gần ba tháng vì một cơn đột quỵ bất ngờ - vẫn đều đặn chuyển đi một khoản tiền giống hệt nhau. Người nhận: Nguyễn Minh Hà. Một cái tên xa lạ hoàn toàn.

Cái ôm kiểu Úc và bắt tay kiểu Việt

Cái ôm kiểu Úc và bắt tay kiểu Việt
Có những cú sốc văn hóa không nằm ở luật pháp, ngôn ngữ hay món ăn. Chúng chỉ kéo dài... ba giây. Ba giây đủ để một người Úc dang rộng hai cánh tay, bước tới ôm bạn thật chặt. Ba giây cũng đủ để một người Việt đứng khựng lại, hai bàn tay lúng túng không biết nên đặt ở đâu, ôm lại thì ngại, buông xuôi thì kỳ, mà đẩy ra thì... thất lễ.

Ba ngã rẽ của đồng tiền

Ba ngã rẽ của đồng tiền
Có những câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng càng nghĩ càng thấy… bí lối. Tiền nên giữ trong ngân hàng cho chắc? Hay đem đầu tư để tiền sinh thêm tiền? Hay thôi, đời người ngắn ngủi, kiếm được bao nhiêu thì hưởng thụ một chút?

Giấc mơ Adelaide

Giấc mơ Adelaide
Có những thành phố người ta nhớ bằng con đường, có nơi được nhớ bằng công trình. Còn Adelaide, với nhiều người Việt, lại được nhớ bằng một điều giản dị hơn: một căn nhà...

Hai chiếc áo Blouse trên tầng ba

Hai chiếc áo Blouse trên tầng ba
Buổi chiều hôm ấy, ca trực bắt đầu như mọi ngày ở một bệnh viện tư nhân nằm giữa vùng ngoại ô yên bình của Sydney. Tầng ba vốn luôn tĩnh lặng vào giờ hoàng hôn: ánh nắng cuối ngày nghiêng qua những ô cửa kính, rơi thành từng vệt vàng dài trên nền gạch sạch bóng; tiếng bánh xe đẩy thuốc lăn khe khẽ; tiếng máy theo dõi sinh hiệu từ phòng cuối hành lang đều đều như nhịp thở của cả khu.

Càng văn minh, càng thiếu thốn? Nghịch lý của thời đại dư dật

Càng văn minh, càng thiếu thốn? Nghịch lý của thời đại dư dật
Buổi sáng, ta mở điện thoại - hàng trăm món Càng văn minh, càng thiếu thốn? Nghịch lý của thời đại dư dật “phải có”, hàng nghìn lời khuyên “nên làm”, và vô số hình ảnh “cuộc sống lý tưởng”. Giữa cơn lốc tiện nghi ấy, lạ thay, nhiều người lại thở dài: “Tôi thấy mình thiếu thốn.” Phải chăng càng văn minh, càng nhiều phương tiện, con người càng cảm thấy trống rỗng?

TRIẾT LÝ SỐNG GIỮA LÒNG NHÂN VÀ LÒNG THAM

TRIẾT LÝ SỐNG GIỮA LÒNG NHÂN VÀ LÒNG THAM
Giữa những buổi sáng nhân loại còn ngái ngủ, có lẽ điều đầu tiên thức dậy không phải mặt trời mà là… lòng tham và lòng nhân. Hai “cụm từ” nghe tưởng như đối nghịch, nhưng lại sống chung trong mỗi con người như hai đứa trẻ sinh đôi – một đứa thích giành phần hơn, một đứa thích nhường phần lại. Từ thuở con người còn cầm đá đập vào đá để tạo lửa, hai dòng chảy này đã âm thầm len lỏi trong từng quyết định, từng ánh nhìn, từng hơi thở của lịch sử.

Mưa Úc: những giọt thẳng đứng và nỗi nhớ Sài Gòn sau ô kính

Mưa Úc: những giọt thẳng đứng và nỗi nhớ Sài Gòn sau ô kính
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những sợi mưa Úc rơi thẳng tắp xuống khu vườn rau sau nhà. Không xiên, không nghiêng, không bị gió kéo thành những đường chéo mềm mại như ở Sài Gòn. Chúng rơi như thể có ai đó trên trời đang dùng thước kẻ mà vạch từng đường một - ngay ngắn, chuẩn chỉnh, không chút cảm xúc. Và chính cái sự “không cảm xúc” ấy làm lòng tôi chùng xuống.

Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già

Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
Tôi đến Úc vào cuối năm 1973, khi Sydney còn là một thành phố hiền lành, ít tiếng còi xe, và người ta vẫn chào nhau bằng nụ cười thật. Vé xe lửa chỉ 10 xu, tờ Sydney Morning Herald giá 5 xu, chai sữa tươi 6 xu, ký đường trắng 10 xu, và một đô Úc mua được một bao táo đầy ắp ở chợ Flemington. Tôi thuê phòng ở Union Street, North Sydney với giá 10 đô một tuần, bao luôn điện, gas, nước.

CHIẾC PHONG BÌ KHÔNG CÓ NGƯỜI GỬI

CHIẾC PHONG BÌ KHÔNG CÓ NGƯỜI GỬI
Chiều cuối tuần, cơn mưa vừa dứt. Những vũng nước còn đọng lại trên bãi đậu xe phản chiếu bầu trời xám nhạt. Người cuối cùng rời khỏi hội trường là ông X. Ông đã ngoài bảy mươi. Suốt mười hai năm, ông vẫn âm thầm làm công việc thiện nguyện: mở cửa trước mỗi buổi sinh hoạt và khóa cửa sau khi mọi người đã về.
Tin Úc Trong tuần

Những người dựng cầu giữa hai quê hương

Những người dựng cầu giữa hai quê hương
Trong cộng đồng người Việt ở Úc, hình ảnh người cha hiện lên rất đa dạng: có người khoác áo lao động rời nhà từ tinh mơ, có người lái xe công trình, nhưng cũng có người mặc sơ-mi bước vào văn phòng, làm ngân hàng, dịch vụ, kỹ thuật, chăm sóc cộng đồng. Dù công việc khác nhau, điểm chung là họ thường rời nhà khi con còn ngủ và trở về đôi khi con đã ăn tối xong.
Tin Nam Úc