Những người dựng cầu giữa hai quê hương
Trong cộng đồng người Việt ở Úc, hình ảnh người cha hiện lên rất đa dạng: có người khoác áo lao động rời nhà từ tinh mơ, có người lái xe công trình, nhưng cũng có người mặc sơ-mi bước vào văn phòng, làm ngân hàng, dịch vụ, kỹ thuật, chăm sóc cộng đồng. Dù công việc khác nhau, điểm chung là họ thường rời nhà khi con còn ngủ và trở về đôi khi con đã ăn tối xong.
Rồi một ngày, chiếc ghế của cha sẽ trống
Nhiều khi có những thứ trong căn nhà quen thuộc đến mức ta không còn để ý: chiếc đồng hồ treo tường, cái ly cha vẫn uống nước, đôi dép đặt bên cửa, và chiếc ghế cha ngồi mỗi buổi sáng. Ngày nào cũng vậy, cha ngồi đó — đọc báo, xem tin tức, hoặc chỉ lặng lẽ nhìn
ra sân. Có hôm cha ngủ gật, kính trễ xuống sống mũi; có hôm vừa xem truyền hình vừa bình luận những chuyện chẳng ai hỏi...
Cha - quyền được làm một con người
Ở nhiều gia đình, hình ảnh người cha thường gắn với hai chữ “mạnh mẽ”. Cha phải gánh vác, phải biết sửa chữa, phải xử lý mọi sự cố, phải là điểm tựa không bao giờ lung lay. Cha mệt cũng được, nhưng đừng nói. Cha buồn cũng được, nhưng đừng khóc. Cha sợ cũng được, nhưng đừng để ai biết. Cha thất bại cũng được, nhưng sáng hôm sau vẫn phải bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhiều người đàn ông đã sống cả đời với câu thần chú: “Mình phải chịu được.”
Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG III - XÂY DỰNG NHÀ (Phần Cuối)
Tôi ngước nhìn bầu trời. Những vì sao vẫn lấp lánh như hàng triệu năm trước. Con người đến rồi đi. Những ngôi nhà rồi cũng sẽ cũ.
Có thể một ngày nào đó, Lucky House có thể lại đổi chủ. Những hàng cây sẽ lớn hơn. Màu sơn sẽ phai. Những đứa trẻ hôm nay rồi cũng sẽ trưởng thành và bước đi trên con đường riêng của chúng.
Món Quà Gửi Cha Trong Ngày Father’s Day
Ngày còn bé, ta nhìn cha từ phía dưới: cao lớn, vai rộng, bàn tay thô ráp, giọng nói chỉ cần hơi cao một chút là đủ khiến đứa trẻ đang nghịch ngợm đứng im như bị bấm nút tạm dừng. Trong trí nhớ của con trẻ, cha thường là người khó tính nhất nhà. Mẹ nói một câu, còn cha chỉ cần nhìn một cái là đủ hiểu: “Con biết mình vừa làm gì rồi đấy.”
Bài hát về cha, nghe 1 lần nhớ cả một đời
Bài hát về cha, chỉ cần một câu nhạc vang lên là lòng bỗng chùng xuống. Ta nhớ một căn nhà, một mái hiên, một buổi chiều mưa, một chiếc xe cũ, và một người đàn ông ngồi lặng lẽ ở đầu bàn. Âm nhạc có một khả năng rất kỳ lạ: nó không chỉ đưa ta trở về một thời điểm, mà đôi khi đưa ta trở về với một con người - với cha, với những điều tưởng như nhỏ bé nhưng lại neo vào ký ức rất lâu.
