Phải làm gì khi đời nổi gió ?
Có những buổi chiều, khi mặt trời nghiêng xuống mái nhà hàng xóm, tôi ngồi một mình bên tách trà, nhìn lại những năm tháng đã đi qua. Không phải để hoài niệm, cũng chẳng phải để than thở với ai, mà để tự hỏi: vì sao con người chỉ thật sự lớn lên sau những lần bị đời quật ngã? Và tại sao, dù biết vậy, nhiều người trẻ vẫn sợ sóng gió như sợ một cơn bão không lối thoát?
Taser - tiếng “tách” nhỏ và những chấn động lớn trong một xã hội tưởng như đã hiền lành
Tối thứ Hai, ngày 8 tháng Sáu năm 2026, bác Phán – một người Việt trung niên sống ở Adelaide – vừa rửa xong cái chén cuối cùng thì TV bật lên bản tin thời sự. Giọng người dẫn chương trình vẫn cái chất đều đều quen thuộc, nhưng câu chữ thì như một cú gõ mạnh vào sống lưng: một người đàn ông 44 tuổi ở Clare, Nam Úc, tử vong sau khi cảnh sát sử dụng Taser trong lúc khống chế ông ta tại Opie Street.
Mùa đông năm nay - từ Adelaide đến Sydney: Hai thành phố, một nỗi lạnh chung
Tháng Bảy, nước Úc đang vào giữa mùa đông. Ở Adelaide, cái lạnh đến bằng những buổi sáng mờ sương, còn ở Sydney, nó len lỏi
qua từng con phố ven biển, vừa đủ để người ta kéo cổ áo lên mà vẫn cười. Hai người bạn Việt tuổi trung niên – ông ở Adelaide, bà ở Sydney – mỗi người sống trong một nhịp lạnh khác nhau, nhưng đều mang trong lòng một thứ cảm xúc giống nhau: nỗi buồn man mác của người xa quê, pha chút dí dỏm của người đã quen với xứ sở này.
Nhà kính Việt – nơi những mầm xanh được sinh ra
Buổi sáng ở Adelaide Plains luôn có một thứ ánh sáng rất hiền: nó không chói chang như nắng miền Bắc Việt Nam, cũng không lạnh lẽo như sương sớm Melbourne. Ánh sáng ấy phủ lên những mái nhà kính trắng, khiến cả vùng đất trông như một tấm lụa mỏng đang thở. Và giữa tấm lụa ấy, có một cộng đồng người Việt đang làm một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: ươm giống.
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
