
Tự gắng sức: Tác giả vẽ bức tranh gửi tâm sự mình vào thân cây dừa cần vươn lên càng cao để nhận đủ ánh sáng.
CHƯƠNG III:
XÂY DỰNG NHÀ
Phần 2:
Nhà chọn người
Người ta thường nói, người chọn nhà. Còn tôi, sau nhiều lần mua bán bất động sản, lại tin rằng, có những ngôi nhà biết chọn chủ.
Có lẽ cũng như con người, mọi cuộc gặp gỡ đều bắt đầu từ một chữ duyên. Duyên chỉ nở khi tình đã đủ.
Mảnh đất ấy đã được rao bán nhiều lần. Những buổi đấu giá nối tiếp nhau rồi lặng lẽ khép lại trong thất bại. Người đến xem thì đông, người xuống tiền thì chẳng có ai.
Ai cũng có lý do để từ chối.
Người sợ đống rác chất cao như một bãi phế thải công nghiệp. Người e ngại căn nhà đã từng cháy xém một góc. Có người lại dè chừng chính ông chủ. Ông có vóc người to lớn, khuôn mặt dữ dằn, ánh mắt sắc lạnh và dáng đi ngang tàng. Chỉ nhìn bề ngoài thôi cũng đủ khiến người đối diện giữ khoảng cách.
Tôi hỏi vài người hàng xóm.
Họ chỉ nhìn nhau, lặng im rồi khẽ lắc đầu. Không một ai muốn nói nhiều. Họ chỉ mong cuộc sống của mình được bình yên.
Nhưng kỳ lạ thay, cảm nhận của tôi lại hoàn toàn khác.
Trong những lần trò chuyện, tôi thấy ông chủ là người sống thẳng thắn, biết mình biết người, ít nói nhưng sòng phẳng. Ông quyết định bằng lý trí nhiều hơn cảm xúc.
Sau một hồi im lặng, ông nhìn tôi rồi nói:
- Căn nhà này đã chờ rất lâu… Tôi nghĩ người đủ duyên chính là anh, anh Phong.
Ông đưa ra mức giá cuối cùng:
- Một triệu không trăm tám mươi nghìn đô-la. Tôi bớt hai mươi nghìn để lấy may. Đó là giá cuối. Không mặc cả. Nhà bán nguyên hiện trạng. Đồng ý thì mua. Không đồng ý thì chúng ta vẫn vui vẻ.
Tôi nhìn ông rồi mỉm cười.
- Tôi đồng ý.
Không cò kè. Không thêm bớt.
Chỉ một cái bắt tay.
Để có đủ số tiền ấy, tôi buộc phải bán căn nhà số 29/12 Nguyễn Bỉnh Khiêm, Đa Kao, Quận 1.
Đó không chỉ là một căn nhà.
Đó là ngôi nhà đầu tiên vợ chồng tôi mua được sau nhiều năm gây dựng sự nghiệp. Nơi ấy lưu giữ tuổi thơ của hai đứa con, là nơi chúng lớn lên giữa trung tâm Sài Gòn, mang theo bao kỷ niệm của một thời vất vả nhưng đầy hy vọng.
Ngày ký giấy bàn giao, lòng tôi chợt nhẹ đi một cách lạ thường.
Tôi tự nhủ:
“Căn nhà này từng cháy một góc, nhưng vẫn hiên ngang đứng vững suốt bao năm. Có lẽ đó không phải điềm dữ, mà chỉ là một thử thách dành cho người kế tiếp.
Đống rác ngổn ngang kia cũng vậy. Biết đâu nó chỉ là lớp áo xấu xí phủ lên một giá trị đang ngủ quên, để thử xem ai đủ kiên nhẫn nhìn xuyên qua vẻ bề ngoài.
Còn gương mặt dữ dằn của ông chủ… có lẽ cũng chỉ là chiếc vỏ mà cuộc đời khoác lên ông.”
Con người đôi khi bị đánh lừa bởi đôi mắt.
Nhưng trái tim thì hiếm khi nhầm.
Ngay từ lần đầu bước chân vào khu đất ấy, tôi cảm thấy một sự bình yên rất khó gọi thành tên. Đứng giữa đống rác, giữa căn nhà cũ kỹ, tôi vẫn thấy lòng mình ấm lại. Nhắm mắt, tôi có cảm giác nơi đây rồi sẽ trở thành mái ấm của gia đình.
Đến ngày ông chủ dọn đi, tôi phụ ông kéo chiếc canoe đã bạc màu vì nắng gió xuống xe. Chung quanh còn có rất nhiều món đồ cổ, những pho tượng và vật dụng mang dáng dấp văn hóa Tây Tạng.
Trước khi lên đường, ông đứng rất lâu giữa sân.
Ông nói, chậm rãi:
- Tôi biết mảnh đất này sau này sẽ rất có giá trị. Nhưng có những thứ, nếu không thuộc về mình thì giữ cũng chẳng được. Thiên hạ không có duyên thì cũng không đến lượt. Chỉ có anh là người được đất chọn.
Ông mỉm cười.
- Cho phép tôi… đốt một nén nhang để chào tạm biệt nơi này.
Ông cắm cây nhang xuống đất.
Làn khói mỏng chầm chậm bay lên, như mang theo biết bao ký ức của một đời người rồi tan vào khoảng
trời chiều đang nhạt nắng.
Đứng bên cạnh, tôi bất giác thấy sống mũi cay cay.
Tôi chợt hiểu, người đàn ông có vẻ ngoài gai góc ấy lại là người rất trọng nghĩa tình và thấu hiểu đạo lý.
Bởi trên đời này, những thứ giá trị nhất đều không phải do con người tạo ra.
Một kilogam đất tưởng như bình thường, nhưng không một nhà khoa học nào có thể tạo nên. Đất là kết
tinh của hàng triệu năm kiến tạo, của mưa nắng, của vi sinh vật, của cây cỏ, của thời gian và của tạo hóa.
Con người chỉ là người được phép gìn giữ nó trong một đoạn rất ngắn của đời mình.
Xe bắt đầu lăn bánh.
Chiếc canoe khuất dần sau khúc cua.
Người chủ cũ cũng lặng lẽ rời đi.
Từ giây phút ấy, căn nhà chính thức bước sang một chương mới.
(Còn tiếp, mời theo dõi)
