Tranh Quê Nhà: Song Thịnh và Khúc Du (con trai, con gái tác giả) đang vẽ bức tranh Quê Nhà trước ngày sang Úc.

 

CHƯƠNG III:
     XÂY DỰNG NHÀ

 

Phần 1:
Sự bức bối trong những căn nhà thuê

(Tiếp theo tuần trước)

Một góc nhà cháy đen vì trận hỏa hoạn nhiều năm trước, khi ngọn lửa từ một container bốc lên rồi lan sang
khu nhà chính. Những mảng tường loang lổ màu khói. Mái hiên nhà võng xuống. Trần nhà thủng nhiều lỗ và chừng muốn rơi xuống. Ván gỗ mục mềm dưới chân. Mỗi bước đi đều phát ra những âm thanh cọt kẹt như
tiếng than thở của thời gian.


Khoảng sân phía trước gần như biến thành một bãi tập phụ tùng xe, tượng đá các con vật linh thiêng như cọp, rồng, quạ ... với hình dáng rất kỳ quái.


Khoảng sân phía sau rộng hết biết và như một bãi tập kết phế liệu công nghiệp.


Những thùng container cũ nằm chỏng chơ dưới nắng. Một chiếc mobile home bạc màu vì mưa gió. Một chiếc du thuyền đã hết thời nằm nghiêng mình dưới lớp bạt rách. Các loại phụ tùng xe hơi, sắt thép, bánh xe, động cơ cũ, công cụ dụng cụ đủ các ngành nghề chất thành từng đống lớn. Cỏ dại chen lên giữa những
khoảng bê tông nứt nẻ, như cố gắng giành lại phần đất đã bị con người bỏ quên.


Thế nhưng, giữa khung cảnh ngổn ngang ấy, có một hình ảnh khiến tôi bất ngờ.


Dưới gốc một cây quýt già tán rộng, trái vàng chi chít trên những cành lá xanh mướt, là một pho tượng Phật tọa trên hoa sen khá lớn.


Pho tượng ngồi lặng lẽ giữa nắng gió.

Không phô trương.

Không nổi bật.

Nhưng lại mang đến cảm giác bình an kỳ lạ.


Giống như giữa một đời người nhiều giông bão, vẫn còn một góc tâm hồn chưa từng bị đổ nát.


Bước vào bên trong nhà, tôi càng ngạc nhiên hơn.


Đồ cổ chất đầy từ sàn đến tận trần nhà.


Những chiếc đồng hồ cũ, máy hát đĩa than, tượng gỗ, tranh ảnh, bàn ghế cổ, đèn dầu và vô số vật dụng mang dấu vết của nhiều thập niên trước. Mọi thứ phủ một lớp bụi thời gian và mùi ẩm mốc từ những mái ngói dột nước.


Tường nhà được sơn bằng đủ loại màu sắc. Đỏ, vàng, lam, tím, đen …Nhìn tổng thể, căn nhà giống một tu viện Tây Tạng hơn là nơi ở của một người thợ sửa xe, độ xe.


Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là giữa khung cảnh hoang phế ấy lại xuất hiện một dàn âm thanh thuộc loại thượng hạng. Những chiếc loa lớn được đặt ngay ngắn. Ampli, đầu đĩa và các thiết bị nghe nhạc được chăm sóc cẩn thận như những báu vật.


Tôi thầm nghĩ, một người còn giữ được niềm đam mê âm nhạc đến mức ấy, hẳn bên trong vẫn còn một thế giới riêng mà người ngoài khó nhìn thấy.


Càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra ông chủ gara là một con người rất đặc biệt.


Ông sống một mình.

Không vợ.

Không con cái bên cạnh.


Mỗi lần tôi ghé thăm, ông thường ngồi ở hiên nhà. Trước mặt là một chiếc tách cà phê khá cầu kỳ, một chai rượu đã vơi quá nửa và gói thuốc lá bên cạnh có một điếu đang cháy dở. Ông ngồi đó như thể đang trò chuyện với chính mình. Hoặc đang trò chuyện với những ký ức mà chỉ riêng ông mới hiểu.


Có lần, khi hai chúng tôi đứng giữa khu đất đầy cỏ dại và phế liệu, ông chậm rãi nói:

- Nhìn quanh đây, người ta chỉ thấy cỏ rác, chất thải và một căn nhà sắp sập. Nhưng ngày trước, nơi này từng là gara nổi tiếng nhất khu vực. Mỗi sáng có hàng chục chiếc xe hơi xếp hàng chờ được sửa hoặc độ máy hoặc decor dàn áo theo tính cách của chủ xe. Người ra người vào đông như hội.


Ông ngừng lại, rít một hơi thuốc thật dài rồi nhìn xa xăm.

- Con người cũng giống như một dòng sông vậy. Có đoạn thẳng. Có đoạn quanh co. Có đoạn nước sâu. Có đoạn nước cạn. Nhưng dù thế nào thì nước vẫn phải chảy. Cuối cùng cũng chảy ra biển lớn.


Tôi lặng im nghe ông nói.


Đó không còn là câu chuyện về một gara sửa xe nữa. Đó là câu chuyện của chính cuộc đời ông. Một đời từng huy hoàng. Từng nổi loạn. Từng va đập. Từng trả giá. Và giờ đây đang bình thản nhìn lại những khúc quanh đã đi qua.


Ông chỉ tay về phía con đường trước mặt:

- Anh hãy nhìn vị trí của nó đi.


Giọng ông bỗng trở nên hào hứng hơn.

- Miếng đất vuông vức. Mặt tiền rộng hơn mười lăm mét rưỡi. Có thể xây được hai căn duplex rất đẹp. Đối diện là trường trung học Canley Vale nằm trong nhóm trường tốt top 100 của bang. Cách vài phút đi bộ là ga tàu điện. Xung quanh là Cabramatta, Canley Heights, Fairfield, Liverpool, Bankstown… Người Việt sống đông nhất Sydney đều tập trung quanh đây.


Ông mỉm cười.

- Đây là trung tâm của những trung tâm.


Rồi ông nhìn tôi.

Nụ cười ấy chợt pha chút tiếc nuối.

- Nhưng anh chỉ có một triệu đô-la…


Ông lắc đầu.

- Thành thật mà nói, tôi cũng chưa biết phải làm sao.


Tôi đứng giữa khu đất hoang tàn ấy. Trước mặt là một căn nhà cháy dở. Sau lưng là những tháng ngày bức bối trong nhà thuê. Trong túi là số tiền còn rất hạn chế. Còn trong lòng, không hiểu vì sao, lại xuất hiện một cảm giác rất lạ. Tôi có cảm giác mình đã tìm thấy thứ mà mình đi tìm suốt nhiều tháng qua.


Không phải căn nhà.

Mà là cơ hội.

Một cơ hội đang ẩn mình dưới lớp tro tàn, cỏ dại và những đổ nát của thời gian.


Và đôi khi, trong cuộc đời, những điều quý giá nhất lại thường xuất hiện dưới hình hài mà người khác không muốn nhìn đến.

(Còn tiếp, mời theo dõi)