
Mùa Thu lá vàng: Hình ảnh ghi lại mùa Thu đầu tiên của tác giả tại Úc và nay đã là mùa Thu thứ sáu.
CHƯƠNG III:
XÂY DỰNG NHÀ
Phần 1:
Sự bức bối trong những căn nhà thuê
(Tiếp theo tuần trước)
Sau gần một năm sống cùng cảm giác ấy, tôi quyết định phải mua nhà.
Nước Úc rất rộng. Nếu nhìn trên bản đồ, đó là quốc gia lớn thứ sáu thế giới với diện tích khoảng 7.69 triệu kilômét vuông. Thế nhưng, đất ở lại vô cùng đắt đỏ. Nguyên nhân không nằm ở diện tích lãnh thổ mà nằm ở hạ tầng và quy hoạch.
Úc kiểm soát rất nghiêm ngặt vấn đề môi trường. Nước thải sinh hoạt từ nhà bếp, nhà vệ sinh, máy giặt hay phòng tắm đều phải được thu gom về hệ thống xử lý tập trung để tránh ô nhiễm nguồn nước ngầm. Chính
vì vậy, chi phí đầu tư hạ tầng cho các khu dân cư vô cùng lớn. Đất có thể xây nhà không hề nhiều như người ta tưởng.
Nhà đắt. Thuế cao.
Với những người nước ngoài như gia đình tôi, hành trình sở hữu một căn nhà còn khó khăn hơn.
Muốn mua nhà, trước hết phải được Hội đồng Kiểm soát Đầu tư Nước ngoài (FIRB) chấp thuận. Riêng khoản lệ phí này đã lên đến hàng chục ngàn đô-la. Sau đó là thuế trước bạ, các loại phí chuyển nhượng và nhiều chi phí phát sinh khác. Tổng cộng, số tiền phải trả cao hơn rất nhiều so với một công dân Úc. Riêng
thuế trước bạ (Stamp Puty) đã là 12.5% cho diện tạm trú như trường hợp của gia đình tôi.
Tôi biết rõ điều đó. Nhưng cảm giác bức bối trong những căn nhà thuê vẫn thôi thúc tôi mỗi ngày. Tôi muốn giải phóng gia đình mình khỏi sự lệ thuộc ấy, để lấy lại một trạng thái cân bằng cho cuộc sống.
Từ đó, hành trình tìm nhà bắt đầu.
Mỗi sáng, tôi chở hai con đến trường. Chở vợ đến trường học. Sau đó lại lái xe rong ruổi khắp nơi để xem nhà, xem khu phố, xem môi trường sống. Đến khoảng giữa trưa, tôi quay về nhà thuê, mở máy tính làm việc
trực tuyến với Công ty Vidan tại Việt Nam. Chiều đến lại tiếp tục hành trình đón vợ và các con.
Khúc Du học tại Lansvale Public School.
Song Thịnh học tại Cabramatta High School.
Vợ tôi, dù đã có bằng Thạc sĩ Công nghệ Sinh học ở Việt Nam, vẫn phải bắt đầu lại bằng chương trình học tại TAFE để thích nghi với môi trường mới.
Còn tôi, giống như một con thoi, lặng lẽ di chuyển giữa những quỹ đạo quen thuộc ấy ngày này qua ngày khác.
Thời gian dành cho việc đưa đón con cái quá nhiều. Mỗi buổi sáng phải canh giờ cho kịp lớp. Mỗi buổi chiều phải thấp thỏm để không đón con trễ. Những việc tưởng nhỏ nhưng lại chi phối gần như toàn bộ nhịp sinh
hoạt trong ngày.
Đôi khi, tôi đang tập trung suy nghĩ cho một công việc nào đó thì bất chợt giật mình nhìn đồng hồ. Đã đến giờ đón con. Dòng suy nghĩ lập tức bị cắt ngang. Ý tưởng đứt đoạn. Sự tập trung tan biến.
Tôi hiểu rằng, nếu muốn ổn định cuộc sống lâu dài, gia đình tôi cần một căn nhà nằm gần trường học. Thế là tôi khoanh vùng tìm kiếm quanh trường Canley Vale High School. Tiêu chí rất đơn giản:
- Từ nhà đến trường chỉ khoảng năm phút đi bộ.
- Giá dưới một triệu đô-la.
Nghe thì đơn giản.
Nhưng sau hơn bốn tháng tìm kiếm, tôi nhận ra điều đó gần như bất khả thi.
Tôi xem không biết bao nhiêu căn nhà. Loại bỏ không biết bao nhiêu căn khác. Thế nhưng, quanh khu vực ấy, hầu như không có căn nào nằm trong khả năng tài chính của mình.
Dẫu vậy, tôi vẫn không bỏ cuộc.
Tôi tiếp tục đi.
Tiếp tục tìm.
Tiếp tục hy vọng.
Tôi bắt đầu viết thư tay.
Từng lá thư được bỏ vào hộp thư của những ngôi nhà mà tôi thích. Trong đó, tôi kể về hoàn cảnh gia đình mình, về mong muốn được mua một căn nhà gần trường để tiện chăm sóc con cái.
Không ai trả lời.
Có người còn gọi điện lại và nói thẳng:
- Khu này làm gì có nhà giá dưới một triệu đô. Muốn mua giá đó thì phải đi xa Sydney lắm.
Tôi chỉ biết cười. Vì chỉ có tôi mới biết được tình trạng của mình.
Rồi một ngày, giữa hàng chục sự im lặng ấy, có một người phản hồi.
Đó là chủ của một gara sửa xe, độ xe.
Ngày đầu tiên gặp nhau, ông nhìn tôi rồi buông một câu khiến tôi nhớ mãi:
- Căn nhà này đang chờ anh mua. Tôi rao bán nó nhiều năm rồi mà chẳng ai muốn đến. Chỉ có anh.
Tôi bật cười.
Không hiểu sao câu nói ấy lại khiến lòng mình ấm lên.
Chúng tôi ngồi xuống trò chuyện.
Ông chủ là một người đàn ông từng trải. Dáng người to lớn, đầu cạo trọc, hình xăm phủ kín từ cổ xuống chân. Chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi cũng đủ khiến nhiều người e ngại.
Nhưng đôi mắt ông lại hoàn toàn khác.
Hiền lành. Điềm tĩnh.
Và có một nỗi buồn rất sâu ẩn phía sau.
Tôi cảm nhận được điều đó ngay từ lần gặp đầu tiên.
Căn nhà mà ông dẫn tôi đi xem thực ra không còn giống một căn nhà theo nghĩa thông thường nữa.
Nó giống một ký ức xa xôi nào đó và đang mục nát dần theo năm tháng.
(Còn tiếp, mời theo dõi)
