Tin Úc Trong tuần
Taser - tiếng “tách” nhỏ và những chấn động lớn trong một xã hội tưởng như đã hiền lành
Tối thứ Hai, ngày 8 tháng Sáu năm 2026, bác Phán – một người Việt trung niên sống...
Nếp sống phong lưu xưa và giàu sang nay
Vàng kể chuyện mình về hành trình giá cả suốt một thế kỷ tại Úc (1925-2025)
Mùa đông năm nay - từ Adelaide đến Sydney: Hai thành phố, một nỗi lạnh chung
Nàng dâu thế kỷ 21 và cuộc “đảo chính” trong gia đình
Mối lo của Úc khi dân số chạm mốc 30 triệu - Có thể nào dân đông thì nước mạnh?
Tự sự của một tờ tiền giấy - Khi Anh Quốc muốn thay hình nhân vật lịch sử
Người Aboriginal với quá trình 65,000 năm trên đất Úc
Úc: Tuổi già, thuốc tây và nền kinh tế thầm lặng
Khói thuốc: hành trình dài, thói quen dai, và những số phận bị ám khói
Những bóng quê đi qua đời người
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Lễ hội mùa Phục sinh khắp nơi
Mỗi mùa Phục Sinh đến, tôi lại có cảm giác như cả thế giới cùng chậm lại một nhịp. Ở nhiều quốc gia, người ta không chỉ “nhắc lại” câu
chuyện Chúa Giê-xu chịu chết và sống lại bằng lời nói, mà còn bằng những nghi lễ, cuộc rước, vở diễn, bữa ăn gia đình, và cả những khoảnh khắc im lặng rất riêng. Nếu nhìn từ xa, Phục Sinh có vẻ chỉ là một ngày lễ tôn giáo; nhưng khi đi sâu vào từng đất nước, từng thành phố, ta sẽ thấy đó là một bức tranh sống động, nơi đức tin, văn hóa, lịch sử và cảm xúc đan xen với nhau một cách rất mềm mại.
NIỀM HY VỌNG TỪ ĐẤNG SỐNG LẠI
Mỗi mùa Phục Sinh trở về, lòng tôi lại lặng đi trước một chân lý quá lớn: Chúa Giê-xu đã sống lại và đã về trời, và chính điều đó trở thành nền tảng của mọi hy vọng trong đời sống tôi – một người tin cậy Ngài giữa bao thăng trầm của kiếp người. Không phải hy vọng
mơ hồ, không phải niềm tin dựa trên cảm xúc, nhưng là hy vọng được bảo chứng bằng một sự kiện lịch sử, được ghi lại trong Kinh hánh và được xác nhận bởi vô số nhân chứng.
Như thế nào mới thực sự tin cậy và nương cậy Chúa?
Giờ tui già rồi, tóc bạc như mấy sợi lúa chín muộn ngoài đồng, chân tay run run như lá mít gặp gió Lào tháng sáu. Ngồi trước hiên nhà, nhìn nắng chiều rớt xuống mái ngói rêu phong, tui hay nghĩ ngợi chuyện đời. Mỗi dịp kỷ niệm mừng Chúa phục sinh, tui thường được người quen hỏi: “Mệ có đạo hả?” Tui cười hiền: “Ờ, tui tin Chúa Giê-xu.” Nhưng nói rứa chớ trong lòng tui vẫn hay tự hỏi: tin răng cho đúng, nương cậy răng cho trọn?
Vì sao Chúa Giê-xu lại phó mạng sống mình ?
Tôi không sinh ra trong gia đình theo đạo. Những năm tháng tuổi thơ ở miền Tây, tôi chỉ nghe loáng thoáng về “Chúa Giê‑xu” qua vài người hàng xóm đi nhà thờ mỗi Chủ nhật. Với tôi, đó chỉ là một tôn giáo như bao tôn giáo khác. Nhưng rồi một mùa Thương Khó nọ, khi cuộc đời tôi rơi vào giai đoạn mệt mỏi và bế tắc nhất, tôi bắt đầu tò mò về câu chuyện “Chúa chịu chết vì nhân loại”. Tôi tự hỏi: Tại sao một người vô tội lại phải chết? Và tại sao cái chết ấy lại khiến người tin Ngài được sống?
Chơi lotto để vui chứ không nuôi hy vọng
Tôi là Sáu, sáu lăm tuổi, vợ tôi tên Hường, sáu mốt; chúng tôi sống trong căn nhà nhỏ ở Adelaide. Hai đứa con tụi nó có gia đình riêng
hết rồi, cuối tuần ghé qua ăn cơm; còn ngày thường thì nhà chỉ có hai vợ chồng với cái tivi, mấy chậu lan, và… tờ vé Lotto găm trên cánh tủ lạnh bằng cục nam châm hình con koala.
Cái khó của tiếng Anh, tiếng Việt
Bản chất của chuyện “ngọng”, “sai giọng”, “không chuẩn” giữa người Việt, người Úc, người Anh hay bất kỳ cộng đồng nào không chỉ
là chuyện ngôn ngữ. Nó là giao điểm của sinh lý học, ngữ âm học, lịch sử tiếp xúc ngôn ngữ, và cả tâm lý xã hội. Khi một người nói một thứ tiếng không phải tiếng mẹ đẻ, họ đang dùng một bộ máy phát âm được hình thành từ nhỏ theo một hệ thống âm vị khác, một nhịp điệu khác, một cách tổ chức câu khác. Vì vậy, sự khác biệt là điều tự nhiên, và sự kiên nhẫn là điều cần thiết.
Sự lựa chọn khác biệt giữa Sinh nhật và Giỗ kỵ
Giữa Đông và Tây, cách con người nhớ về sự sống và cái chết giống như hai dòng sông chảy song song: một bên lấp lánh ánh nến sinh nhật, một bên nghi ngút khói hương ngày giỗ. Hai dòng ấy không hề đối nghịch; chúng chỉ phản chiếu hai cách con người trả lời câu hỏi muôn thuở: Ta là ai, và ta thuộc về đâu?
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Phong Thủy
Phong Thủy
Tử Vi Đông Phương
Tử Vi Tây Phương
CẦN NGƯỜI.
Xe hơi
Máy lạnh
Sydney Trong Tuần
Tin Nam Úc
Bất động sản
Doanh nghiệp
Tư Liệu
Luật sư
Địa ốc
Trường học
Nhà hàng
Cafe
Nha sĩ
Tiệm cắt tóc
Thực phẩm Á Châu
Tiệm cá
Tiệm thịt
Tiệm bánh mì
Tiệm bán điện thoại
Tiệm bán máy vi tính
Trung tâm X-Ray
Rao vặt miễn phí
Thợ điện
Thợ ống nước
Handy man
Công ty tài chánh (Finance)
Tiệm thuốc bắc
Tiệm trái cây
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
