Tin nước Úc
CÂY KHẾ : một góc trời tuổi thơ
Tôi năm nay sáu mươi lăm tuổi, tóc đã bạc gần hết, sống ở Úc hơn bốn mươi...
Phản - cái bật ngược của con người
Uống thuốc quá liều: Bi kịch âm thầm tại Úc và đang lan rộng toàn cầu
MỘNG DU
BẮT NẠT TẠI HỌC ĐƯỜNG - từ sân trường Úc đến thế giới
ĐÔ VẬT: DI SẢN NGÀN NĂM CỦA SỨC MẠNH
Từ thời “lên gas” đến thời “lên điện”: Hành trình “độ” xế hộp ở Úc
Vai trò của lông mày trên gương mặt
Sống ở Úc: Thời gian không chạy, mà… trôi
Giấc ngủ giữa giàu và nghèo
“Ngang hàng” mới thật sự là bạn
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Kêu gọi chính phủ tài trợ để các gia đình gửi con đi nhà trẻ miễn phí ba ngày một tuần
Một phúc trình của Trung tâm Phát triển Chính sách đã kêu gọi chính phủ tài trợ để các gia đình có thu nhập thấp có thể gửi con đi nhà trẻ ba ngày một tuần miễn phí, và giảm chi phí cho các gia đình khác. Nhóm tác giả cho rằng giáo dục mầm non nên được phổ cập cho tất cả người dân Úc, giống như Medicare và giáo dục công.
Vụ giết người đồng tính đã thay đổi luật pháp và cuộc sống
AUSTRALIA - Nửa thế kỷ sau vụ sát hại một người đồng tính nam chưa được giải quyết ở Adelaide, buổi biểu diễn tại Nhà hát Opera ở Sydney kể lại câu chuyện về vụ giết người và hậu quả của nó. Chuyện này dẫn đến việc Nam Úc trở thành tiểu bang nói tiếng Anh đầu tiên trên thế giới, hợp pháp hóa đồng tính luyến ái. Được biết Tiến sĩ George Ian Duncan chết đuối, sau khi bị một nhóm người ném từ cầu đi bộ xuống sông Torrens ở Adelaide, vào ngày 10 tháng Năm năm 1972.
Nghệ thuật Thổ dân - Con đường để hiểu về cội nguồn và Đất nước
AUSTRALIA - Người Thổ dân và người dân đảo Torres sử dụng nghệ thuật như một phương tiện để trao lại những câu chuyện văn hóa, tín ngưỡng tâm linh và kiến thức thiết yếu về quê hương. Nghệ thuật đóng vai trò như một cánh cửa, qua đó người ta có thể đánh giá sâu sắc hơn về nền văn hóa độc đáo và truyền thống sáng tạo của người Thổ dân.
Tin Úc Trong tuần
Tin Nam Úc
CÂY KHẾ : một góc trời tuổi thơ
Tôi năm nay sáu mươi lăm tuổi, tóc đã bạc gần hết, sống ở Úc hơn bốn mươi năm, vậy mà mỗi lần nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy rõ mồn một cái sân sau nhà ba má ở Huế. Nơi đó có một gốc khế già, thân sần sùi, rễ nổi lên như những đường gân của người lao động lam lũ.
Dưới gốc khế ấy, ba chị em tôi – tôi, con chị Hai, và con em Út – đã từng nô đùa, cãi nhau, rồi lại ôm nhau cười khúc khích.
